GIỮ SÓNG BIỂN YÊN
GIỮ SÓNG BIỂN YÊN
(Cựu chiến binh Phạm Hữu Cường)
Ông Phạm Hữu Cường sinh năm 1944, quê ở Thủy Nguyên – Hải Phòng, vùng đất cửa biển nơi gió mặn thấm vào da thịt con người từ thuở lọt lòng. Tuổi thơ ông lớn lên cùng tiếng sóng sông Bạch Đằng, cùng những con thuyền ra khơi khi trời còn mờ sương. Có lẽ vì thế, khi Tổ quốc gọi tên, ông chọn biển làm nơi gửi gắm cả tuổi thanh xuân. Khoác lên mình màu áo Hải quân, ông Cường bước vào chiến trường Biển Đông – nơi không có chiến hào đất, chỉ có boong tàu tròng trành, chân trời mênh mông và những cơn bão bất ngờ ập đến. Trên biển, kẻ thù không chỉ là bom đạn mà còn là sóng gió, là đói khát, là những đêm dài không thấy bờ. Những năm tháng ấy, con tàu nhỏ của đơn vị ông lặng lẽ rẽ sóng giữa mịt mùng. Ban ngày ngụy trang, ban đêm hành quân. Mỗi con sóng đập vào mạn tàu là một lần thử thách ý chí người lính. Có những đêm biển động dữ dội, tàu nghiêng ngả, nước tràn boong, anh em buộc dây vào người để không bị hất xuống lòng biển lạnh. Nhưng không ai rời vị trí. Bởi ai cũng hiểu: giữ vững tay lái là giữ vững chủ quyền. Giữa mênh mông sóng nước, người lính Phạm Hữu Cường vẫn mang theo hình ảnh quê nhà Thủy Nguyên, nơi có mẹ già chờ tin, có bến sông yên ả. Chính những ký ức bình dị ấy đã giúp ông và đồng đội đứng vững trước hiểm nguy, vượt qua những chuyến hải trình mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một con sóng. Chiến tranh lùi xa, ông Cường rời quân ngũ, trở về với đời thường. Người lính biển năm nào sống giản dị, ít nói, nhưng mỗi khi nhắc đến biển đảo, ánh mắt ông lại ánh lên niềm tự hào lặng lẽ. Ông hiểu, biển hôm nay yên sóng là bởi đã có những con tàu âm thầm đi qua bão lửa. Ông mất năm 2020, khi mái đầu đã bạc, nhưng ký ức về những năm tháng giữ biển vẫn còn nguyên trong lòng đồng đội và gia đình.Biển Đông vẫn sóng vỗ ngày đêm, mang theo tên những người lính Hải quân như ông Phạm Hữu Cường – những người đã giữ cho Tổ quốc bình yên từ nơi đầu sóng.



