Cựu chiến binh

Giữ vững tuyến lửa

Hồi ức của tôi – Nguyễn Vương Trình, cựu chiến binh

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Thái Anh (Đoàn phường Chu Văn An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Giữ vững tuyến lửa

Tôi tên là Nguyễn Vương Trình, hiện cư trú tại tổ dân phố Thái Học 3. Trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước, tôi là một người lính trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường ác liệt, mang theo trong mình trách nhiệm của một người con đất Việt trước vận mệnh của Tổ quốc.

Tôi nhập ngũ theo tiếng gọi thiêng liêng của đất nước, được biên chế về đơn vị bộ binh thuộc Sư đoàn 320, Quân đoàn 3. Sau thời gian huấn luyện, đơn vị tôi hành quân vào chiến trường miền Trung – Tây Nguyên, trực tiếp chiến đấu tại các khu vực trọng điểm thuộc tỉnh Kon Tum và Gia Lai, nơi diễn ra nhiều trận đánh khốc liệt nhằm giành giật từng cao điểm chiến lược.

Chiến trường nơi tôi từng bám trụ là rừng núi trùng điệp, địa hình hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt. Ban ngày, chúng tôi ém quân trong hầm hào, ngụy trang kín đáo để tránh máy bay trinh sát; ban đêm tổ chức hành quân, phục kích và đánh địch. Mỗi trận đánh đều diễn ra trong điều kiện thiếu thốn về lương thực, thuốc men, nhưng ý chí chiến đấu của người lính thì chưa bao giờ vơi cạn.

Tôi còn nhớ rõ những ngày chiến đấu tại các điểm cao quanh đường 14, nơi đơn vị tôi được giao nhiệm vụ giữ vững tuyến phòng thủ, chặn các đợt phản kích của địch. Bom pháo trút xuống liên hồi, rừng núi bị cày xới, nhiều đoạn hầm hào bị sập ngay trong lúc chiến đấu. Chúng tôi vừa đánh trả, vừa đào bới cứu thương, đưa đồng đội bị thương ra khỏi tầm hỏa lực của địch.

Cuộc sống của người lính nơi chiến trường luôn cận kề cái chết. Có những đêm, chúng tôi ngồi tựa lưng vào nhau trong hầm, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm gạo sấy, kể cho nhau nghe về quê hương để quên đi nỗi sợ hãi. Tình đồng chí, đồng đội trong những năm tháng ấy là sợi dây gắn kết bền chặt, giúp chúng tôi đứng vững giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết.

Trong nhiều trận đánh, đơn vị tôi chịu tổn thất không nhỏ. Nhiều đồng đội đã anh dũng hy sinh ngay trên mảnh đất Tây Nguyên đỏ lửa, khi tuổi đời còn rất trẻ. Mỗi lần tiễn đưa đồng đội, chúng tôi chỉ kịp khắc ghi tên tuổi, quê quán trong lòng, tự nhủ phải chiến đấu kiên cường hơn để xứng đáng với sự hy sinh ấy.

Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, tôi xuất ngũ trở về địa phương, mang theo ký ức của một thời trực tiếp cầm súng bảo vệ Tổ quốc. Những năm tháng chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 320, Quân đoàn 3, tại chiến trường Kon Tum – Gia Lai, đã trở thành phần không thể tách rời của cuộc đời tôi.

Giờ đây, khi nhìn lại chặng đường đã qua, tôi luôn tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé vào thắng lợi chung của dân tộc. Những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là ký ức cá nhân, mà còn là minh chứng cho tinh thần kiên cường, bất khuất của lớp lớp thế hệ cựu chiến binh Việt Nam – những người đã sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ để đổi lấy hòa bình hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn