Giữa hai lần nhận ra
Có một khoảng thời gian mà anh không thể gọi tên.
Không còn là người cũ, nhưng cũng chưa trở thành người mới.
Không còn tin như trước, nhưng cũng chưa đủ để hiểu theo cách khác.
Anh đứng giữa hai lần nhận ra.
Mọi thứ trở nên lửng lơ.
Anh cố tìm một điểm tựa. Một câu trả lời. Một điều chắc chắn.
Nhưng càng tìm, anh càng thấy mình rơi sâu hơn vào sự không rõ ràng.
Cho đến khi anh dừng lại.
Không phải vì tìm được câu trả lời.
Mà vì nhận ra mình không cần nó ngay lúc này.
Không biết.
Không chắc.
Không định nghĩa.
Chỉ ở đó.
Trong khoảng không ấy, anh không học được điều gì cụ thể.
Nhưng anh thay đổi.
Không phải bằng hiểu biết, mà bằng việc không còn cần hiểu ngay lập tức.
Và khi bước ra khỏi khoảng lặng đó, anh nhận ra mình đã khác.



