GIỮA KHÓI LỬA, NHỚ QUÊ NHÀ
Nguyễn Tuấn Tú
Chiều xuống trên chiến trường.
Phía xa, những dãy núi chìm dần trong màu xám của khói. Những người lính vừa kết thúc một ngày chiến đấu, ngồi bên nhau trong khoảng lặng hiếm hoi.
Không ai nói nhiều.
Sau một ngày dài, điều họ nhớ nhất không phải là những gì vừa xảy ra, mà là quê nhà.
Minh ngồi dựa vào gốc cây, lấy trong túi áo ra một tấm ảnh nhỏ.
Trong ảnh là mẹ anh đang đứng trước hiên nhà.
Bức ảnh đã cũ, góc giấy hơi sờn.
Người đồng đội bên cạnh nhìn sang:
– Ảnh mẹ à?
Minh gật đầu.
– Ừ.
Anh đưa tay phủi nhẹ lớp bụi trên mặt ảnh.
– Mẹ tao bảo lúc nào nhớ nhà thì lấy ra nhìn.
Người bạn cười:
– Nhìn có đỡ nhớ không?
Minh cũng cười.
– Không. Càng nhìn càng nhớ.
Cả hai cùng im lặng.
Bởi ai cũng có một quê nhà để nhớ
Minh sinh ra ở một làng nhỏ bên dòng sông.
Tuổi thơ anh gắn với cánh đồng lúa, con đường đất và mái nhà có giàn hoa trước cửa.
Ngày lên đường, mẹ tiễn anh đến tận đầu làng.
Bà dúi vào tay anh một chiếc khăn tay:
– Mang theo. Đừng để lạnh.
Minh cười:
– Con đi chiến đấu chứ có đi đâu xa đâu mà mẹ lo.
Mẹ nhìn con:
– Với mẹ, đi đâu cũng là xa.
Anh không biết phải nói gì.
Chỉ ôm mẹ thật chặt rồi bước đi
Những tháng đầu ở chiến trường, Minh thường viết thư về.
Anh kể:
“Ở đây mọi người vẫn khỏe.”
“Con vẫn nhớ nhà.”
“Mẹ đừng lo.”
Anh không kể nhiều về những khó khăn.
Anh sợ mẹ đọc được sẽ mất ngủ.
Trong thư, anh thường hỏi:
“Cây bưởi trước sân năm nay có ra hoa không?”
“Con chó nhà mình còn nhớ con không?”
“Em gái con đã thi xong chưa?”
Những câu hỏi rất nhỏ.
Nhưng đối với anh, đó là cả một phần quê hương
Một đêm, sau giờ chiến đấu, Minh cùng đồng đội ngồi bên nhau.
Một người lấy chiếc sáo nhỏ ra thổi.
Giai điệu quê nhà vang lên giữa núi rừng.
Không ai nói gì.
Có người cúi đầu.
Có người mỉm cười.
Có người nhắm mắt như đang tưởng tượng mình đang đứng giữa sân nhà.
Minh nghe tiếng sáo mà nhớ mẹ.
Nhớ bữa cơm tối.
Nhớ tiếng cha ho ngoài hiên.
Nhớ tiếng em gái gọi anh mỗi buổi sáng.
Anh khẽ nói:
– Tao nhớ nhà quá.
Người bạn bên cạnh đáp:
– Ai cũng nhớ.
Rồi anh ấy cười:
– Cố lên. Hòa bình rồi về.
Minh gật đầu.
– Ừ. Nhất định.
Nhưng chiến tranh không cho tất cả những người trẻ ấy cơ hội trở về.
Một trận đánh sau đó đã lấy đi người bạn từng ngồi cạnh Minh trong đêm nghe tiếng sáo.
Minh giữ lại chiếc sáo.
Anh gửi về quê một lá thư.
“Mẹ ơi, hôm nay con lại nhớ nhà. Con nhớ những buổi chiều mẹ gọi con về ăn cơm. Con nhớ cây bưởi trước sân. Con nhớ tất cả những điều bình thường ở quê mình.”
Anh không viết về người bạn đã hy sinh.
Anh chỉ viết:
“Mẹ cứ yên tâm. Con sẽ cố gắng trở về.
Ngày chiến tranh kết thúc, Minh trở về.
Anh bước xuống con đường làng vào một buổi sáng mùa thu.
Mẹ đã đứng trước cổng chờ.
Bà nhìn con rất lâu.
Rồi bước đến ôm anh.
Không ai nói gì.
Minh tựa đầu vào vai mẹ.
Anh chợt nhận ra, bao nhiêu năm qua, thứ mình mong mỏi nhất chỉ đơn giản là khoảnh khắc này.
Được trở về nhà
Nhưng khi trở về, anh nhận ra có những người sẽ không bao giờ được nhìn thấy quê hương nữa.
Những người đồng đội từng cùng anh chia nhau từng ngụm nước.
Những người từng kể về mẹ.
Về người yêu.
Về những cánh đồng quê.
Về những ước mơ sau ngày hòa bình.
Họ đã gửi lại tất cả nơi chiến trường.
Minh sống tiếp.
Nhưng trong lòng anh luôn có một phần ký ức dành cho họ
Nhiều năm sau, Minh trở lại nơi từng chiến đấu.
Rừng đã xanh.
Con đường năm xưa đã đổi khác.
Không còn tiếng súng.
Chỉ còn tiếng gió và tiếng chim.
Anh đứng giữa khoảng rừng ấy, lấy chiếc sáo của người bạn ngày trước ra.
Anh không thổi.
Chỉ đặt nó xuống trước một bia tưởng niệm.
Rồi nói:
– Quê hương bình yên rồi.
– Những cánh đồng vẫn xanh.
– Những mùa hoa vẫn nở.
– Những đứa trẻ vẫn lớn lên trong tiếng cười.
Anh dừng lại.
– Chúng tôi nhớ các cậu.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng với những người từng sống qua những năm tháng ấy, quê nhà chưa bao giờ là một khái niệm xa xôi.
Đó là mái nhà.
Là tiếng mẹ gọi.
Là bữa cơm gia đình.
Là con đường làng.
Là cánh đồng sau mùa gặt.
Là một mùa hoa.
Là nơi người ta luôn mong được trở về.
Giữa khói lửa, họ nhớ quê nhà.
Và chính nỗi nhớ ấy đã giúp những người lính trẻ giữ trong tim mình một điều để hướng về.
Họ chiến đấu không chỉ vì một vùng đất trên bản đồ.
Họ chiến đấu để bảo vệ những mái nhà phía sau.
Để mẹ được bình yên.
Để trẻ em được đến trường.
Để những con đường làng không còn tiếng súng.
Để một ngày, người lính có thể tháo ba lô, trở về và nói:
“Mẹ ơi, con về rồi.”
Có người đã nói được câu ấy.
Có người mãi mãi không thể.
Nhưng tất cả đều đã gửi lại một phần tuổi trẻ cho quê hương.
Và hôm nay, mỗi khi đứng giữa một miền quê bình yên, ta càng hiểu:
Đằng sau những mùa lúa xanh, những mái nhà ấm áp và những con đường không còn khói lửa là nỗi nhớ quê nhà của biết bao người lính năm xưa.



