GIỮA LẰN RANH SINH TỬ
Nguyễn Tuấn Tú
Đêm ấy, khu rừng chìm trong một màu đen đặc.
Không trăng.
Không tiếng chim.
Chỉ có tiếng gió len qua những tán cây và những bước chân rất khẽ của một đơn vị đang tiến về phía trước.
Họ biết phía trước là trận địa.
Họ cũng biết, từ khoảnh khắc này, không ai có thể chắc chắn mình sẽ trở về.
Nhưng không một người lính nào dừng bước.
Minh vừa tròn hai mươi hai tuổi.
Trước khi lên đường, anh từng là một chàng trai quê với đôi bàn tay quen cầm cuốc, cầm liềm hơn là cầm súng. Anh có một người mẹ già ở quê và một cô em gái đang học trường làng.
Trong chiếc ba lô của Minh có một chiếc khăn tay mẹ đưa ngày anh nhập ngũ.
Mẹ chỉ dặn:
– Con đi cố gắng giữ gìn sức khỏe. Khi nào hòa bình thì về với mẹ.
Minh cười:
– Nhất định con sẽ về.
Đó là lời hứa anh mang theo suốt những năm tháng chiến đấu
Gần nửa đêm, đơn vị dừng lại.
Người chỉ huy gọi các chiến sĩ lại, nhắc mọi người kiểm tra lại trang bị và giữ liên lạc.
Không ai nói lớn.
Những người lính ngồi sát bên nhau.
Có người lấy trong túi ra một lá thư chưa gửi.
Có người lấy tấm ảnh gia đình ra nhìn thật lâu.
Có người chỉ ngồi im, mắt hướng về phía quê nhà trong ký ức.
Minh lấy chiếc khăn tay mẹ đưa ra.
Anh gấp lại thật ngay ngắn.
Người đồng đội bên cạnh hỏi:
– Nhớ nhà à?
Minh cười:
– Ừ. Nhớ mẹ.
Người bạn vỗ nhẹ vào vai anh:
– Rồi sẽ có ngày về.
Minh gật đầu.
Không ai nói thêm.
Bởi tất cả đều hiểu, trong những giờ phút ấy, một câu động viên cũng quý giá như một lời hứa.
Trận đánh bắt đầu khi trời còn chưa sáng.
Tiếng súng vang lên giữa rừng.
Những người lính nhanh chóng vào vị trí.
Không khí trở nên căng thẳng.
Mỗi người chỉ biết làm tốt phần việc của mình và tin tưởng vào đồng đội bên cạnh.
Minh cùng tổ chiến đấu giữ một vị trí quan trọng.
Trong những giờ phút căng thẳng ấy, anh vẫn nhớ lời mẹ.
“Bao giờ hòa bình thì về với mẹ.”
Anh tự nhủ:
“Mình phải trở về.”
Không phải vì sợ hãi.
Mà bởi phía sau anh có một mái nhà.
Có người mẹ đang chờ.
Có một quê hương mà anh chưa được nhìn thấy trong những ngày bình yên
Trận chiến kéo dài.
Có những thời khắc tưởng như tất cả chỉ cách nhau một khoảnh khắc rất ngắn.
Những người lính động viên nhau.
Người bị thương được đồng đội hỗ trợ.
Người mệt vẫn cố gắng giữ vị trí.
Không ai bỏ lại phía sau một người đồng đội.
Giữa những âm thanh dữ dội của chiến trường, Minh bất chợt nghe tiếng gọi:
– Minh!
Anh quay lại.
Một người đồng đội đang cần sự giúp đỡ.
Minh lập tức tiến đến.
Hai người phối hợp đưa đồng đội ra khỏi khu vực nguy hiểm.
Khoảnh khắc ấy, anh hiểu rằng điều giúp những người lính đứng vững không chỉ là lòng dũng cảm.
Đó còn là tình đồng đội.
Là niềm tin rằng bên cạnh mình luôn có một người sẵn sàng chìa tay
Đến khi trời sáng, trận đánh tạm lắng.
Khói còn vương trên những tán cây.
Những người lính kiểm tra lại quân số.
Có những người bị thương.
Có những người không còn đứng trong hàng ngũ nữa.
Minh nhìn quanh.
Một người bạn thân của anh đã không trở về.
Hai người mới còn ngồi cạnh nhau trước giờ chiến đấu.
Anh từng nói:
– Hết chiến tranh, về quê tao chơi nhé.
Minh không biết phải trả lời thế nào.
Anh chỉ lặng lẽ nhặt chiếc mũ của người bạn lên.
Giữ thật lâu trong tay
Những ngày sau đó, đơn vị tiếp tục hành quân.
Minh vẫn chiến đấu.
Nhưng từ trận đánh ấy, anh hiểu rằng tuổi trẻ của mình có thể kết thúc bất cứ lúc nào.
Anh viết một lá thư về cho mẹ.
“Mẹ ơi, con vẫn khỏe. Mẹ đừng lo. Con nhớ nhà nhiều lắm. Con mong ngày được trở về nhìn thấy mái nhà mình.”
Anh không kể về trận đánh.
Không kể về những người đã nằm lại.
Anh sợ mẹ lo.
Lá thư ấy cuối cùng cũng được gửi về quê.
Mẹ anh nhận được.
Bà đọc đi đọc lại rồi cất vào chiếc hộp gỗ.
Bà không biết rằng mỗi dòng chữ của con trai đều được viết giữa những ngày mà sinh mệnh chỉ cách nhau một khoảnh khắc.
Nhiều tháng sau, chiến tranh tiếp tục.
Minh vẫn còn sống.
Anh đi qua thêm nhiều trận đánh.
Đi qua những cánh rừng.
Đi qua những con đường đầy dấu chân đồng đội.
Cho đến ngày đất nước hòa bình.
Minh trở về quê.
Mẹ anh đã già hơn rất nhiều.
Vừa nhìn thấy con, bà không nói được gì.
Chỉ ôm lấy anh.
Minh cúi xuống mái tóc bạc của mẹ.
Anh nhớ đến lời hứa năm nào.
“Hòa bình con sẽ về.”
Cuối cùng, anh đã giữ được lời hứa ấy.
Nhưng trong niềm vui ngày trở về, anh vẫn mang theo một khoảng trống.
Bởi những người cùng anh đi qua trận đánh năm nào không phải tất cả đều có được ngày hôm ấy.
Nhiều năm sau, Minh trở lại chiến trường xưa.
Khu rừng đã xanh trở lại.
Không còn tiếng súng.
Không còn những bước chân vội vã.
Chỉ có gió thổi qua những tán cây.
Anh đứng thật lâu.
Nhìn về nơi đồng đội từng nằm lại.
Minh khẽ nói:
– Chúng tôi đã về được rồi.
– Quê hương bình yên rồi.
Không có tiếng trả lời.
Nhưng anh tin những người đồng đội của mình đã nghe thấy.
Chiến tranh đã lùi xa.
Nhưng những người từng đứng giữa lằn ranh sinh tử sẽ không bao giờ quên những năm tháng ấy.
Họ nhớ từng người đồng đội.
Nhớ những lời hẹn chưa kịp thực hiện.
Nhớ những lá thư viết vội.
Nhớ những mái nhà ở phía sau.
Và hơn hết, họ hiểu giá trị của hai chữ hòa bình.
Bởi hòa bình không chỉ được viết bằng những ngày tháng trên lịch sử.
Nó được viết bằng tuổi trẻ, bằng lòng can đảm, bằng tình đồng đội và bằng sự hy sinh của biết bao con người.
Giữa lằn ranh sinh tử, họ đã chọn tiến về phía trước.
Để hôm nay, những người trẻ được bước đi trên những con đường bình yên.
Được trở về nhà sau mỗi ngày.
Được sống một tuổi trẻ không phải nghe tiếng gọi của chiến trường.
Và được hiểu rằng:
Có những người đã đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, để giữ lại cho chúng ta một cuộc đời bình yên.



