GIỮA LẰN RANH SỐNG – CHẾT TRÊN ĐIỂM CAO 772
Tháng 3 năm 1984, sau thời gian huấn luyện tại Bảo Thắng (Lào Cai), bác Hải được điều lên mặt trận Hà Tuyên, chuẩn bị cho chiến dịch tại điểm cao 772, nơi tiếng súng và mùi thuốc nổ chưa bao giờ ngưng nghỉ.
Năm nay đã bước sang tuổi 59, nhưng mỗi khi nhắc đến khoảng thời gian của tháng 7/1984, đôi mắt bác Nguyễn Xuân Hải – người lính Trung đoàn 876, Sư đoàn 356 – vẫn ánh lên những ký ức không bao giờ phai.
Tháng 3 năm 1984, sau thời gian huấn luyện tại Bảo Thắng (Lào Cai), bác Hải được điều lên mặt trận Hà Tuyên, chuẩn bị cho chiến dịch tại điểm cao 772, nơi tiếng súng và mùi thuốc nổ chưa bao giờ ngưng nghỉ.
‘🔥 12/7/1984 – Đêm không thể quên’ Đêm 12/7, đơn vị nhận lệnh tấn công. Mới đặt chân đến vị trí chiến đấu, pháo địch đã trút xuống dữ dội. Bác Hải kể, đêm đó “không nhìn thấy gì, cũng chẳng biết đồng đội ở đâu”, đất đá vùi lấp, tiếng gọi nhau lạc trong tiếng đạn nổ. Sáng 13/7, đơn vị được lệnh rút quân. Bác Hải cùng bộ đội 600 rút về phía sau. Đất nứt ra, sập xuống liên tiếp. Nhiều lúc tưởng như không thoát nổi, nhưng may mắn gặp được bộ đội công binh mở được cửa hầm, cả đội hình mới thoát ra ngoài.
‘🌧️ Gian nan chưa dừng lại’ Đến 16/7, đơn vị bác quay trở lại chiến trường để lấy tử sĩ, nhưng đến nơi mọi thứ đã bị san phẳng. Trong cơn mưa dầm, họ tìm từng dấu vết, lần theo từng mảnh đất bị xới tung. Rạng sáng 17/7, bác Hải cùng đồng đội lần ra chiếc áo của một chiến sĩ, từ đó lần xuống hố sâu. Bùn đất, máu, mảnh vải lẫn vào nhau. Họ cẩn thận đưa từng đồng đội lên, vừa làm vừa nghẹn, vì tất cả đều còn rất trẻ… Khi hoàn thành nhiệm vụ, tiểu đội của bác bàn giao lại cho bộ binh và công binh tiếp tục quy tập.
‘🌱 Trở về – tiếp tục một hành trình khác’ Xuất ngũ, bác Hải trở về quê hương. Nhưng cuộc chiến vẫn không dừng lại trong tâm trí. Bác tham gia đội cựu chiến binh thôn, gìn giữ tình đồng đội và giáo dục thế hệ trẻ về truyền thống, về sự thật khốc liệt nhưng kiêu hãnh của một thời “hoa lửa”.
Bác nói: “Sống sót trở về, tôi luôn coi đó là may mắn để sống cho cả phần của những anh em đã nằm lại.”



