Giữa vùng trời rực lửa
Giữa vùng trời rực lửa Bầu trời hôm ấy không còn màu xanh quen thuộc. Nó đỏ rực, như bị nhuộm bởi một thứ ánh sáng dữ dội, lan ra đến tận chân trời. Tôi đứng giữa khoảng đất trống, ngước nhìn lên. Những vệt sáng xé ngang bầu trời, để lại những đường dài chói mắt. Không gian rung lên từng hồi, như chính mặt đất cũng đang nín thở. “Cúi xuống!” một giọng hét vang. Tôi giật mình, lao nhanh về phía hố đất gần đó. Tim đập dồn dập, hơi thở gấp gáp. Xung quanh, mọi người cũng vội vã tìm chỗ trú, không ai nói với ai câu nào, nhưng ai cũng hiểu phải làm gì. Một lúc sau, mọi thứ lắng lại. Không phải là yên tĩnh, mà là một khoảng lặng căng thẳng, như thể bầu trời đang tạm nghỉ giữa hai nhịp chuyển động. Tôi ngẩng lên, thấy anh Nam đang ngồi tựa lưng vào bờ đất, tay vẫn nắm chặt chiếc mũ. “Ổn không?” anh hỏi. Tôi gật đầu, dù cổ họng khô khốc. Anh cười nhẹ:
“Quen rồi sẽ đỡ sợ.” Tôi nhìn anh. Khuôn mặt lấm lem, ánh mắt vẫn bình tĩnh lạ thường. Giữa tất cả những gì đang diễn ra, anh như một điểm tựa vững vàng. “Anh có từng sợ không?” tôi hỏi. Anh im lặng một lúc, rồi đáp:
“Có chứ. Nhưng nếu ai cũng sợ mà lùi lại, thì ai sẽ đứng ở đây?” Câu nói ấy vang lên rất khẽ, nhưng lại rõ ràng hơn bất cứ âm thanh nào xung quanh. Trời dần dịu lại. Màu đỏ trên cao không còn dữ dội như lúc đầu, nhưng vẫn chưa tan hẳn. Những làn khói mỏng trôi lững lờ, che đi một phần ánh sáng. Mọi người bắt đầu rời khỏi chỗ trú. Không ai than phiền, không ai kể lể. Họ chỉ lặng lẽ quay lại công việc của mình, như thể đó là điều bình thường. Tôi nhìn quanh. Những gương mặt mệt mỏi, nhưng ánh mắt vẫn sáng. Không phải vì không biết mệt, mà vì họ không cho phép mình gục xuống. Giữa vùng trời rực lửa ấy, tôi chợt hiểu một điều. Sự kiên cường không phải là không sợ hãi.
Mà là biết sợ… nhưng vẫn đứng vững. Nhiều năm sau, khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, tôi không còn thấy màu đỏ đáng sợ nữa. Tôi nhớ đến những con người đã đứng dưới bầu trời ấy—nhỏ bé, nhưng không hề yếu đuối. Giữa vùng trời rực lửa…
con người vẫn giữ được ánh sáng của mình.



