Gùi gạo vượt dốc
Gùi gạo vượt dốc
Giữa núi rừng Tây Bắc hiểm trở, chị dân công tên Hạnh ngày đêm gùi gạo tiếp tế cho bộ đội. Con đường mòn trơn trượt, nhiều đoạn phải bám vào rễ cây mới không ngã. Có hôm trời mưa, gùi gạo nặng gấp đôi vì nước thấm vào bao. Vai chị trầy xước, chân phồng rộp, nhưng chị chưa từng bỏ cuộc. Chị nói: “Bộ đội ngoài kia còn gian khổ hơn mình nhiều.” Một lần, khi đoàn vận tải bị máy bay địch phát hiện, mọi người phải tản ra ẩn nấp. Hạnh vẫn cố giữ chặt gùi gạo, sợ mất phần lương thực quý giá. Khi đến nơi, chị kiệt sức ngồi bệt xuống đất, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên niềm vui. Những hạt gạo ấy không chỉ nuôi sống bộ đội, mà còn chứa đựng tình cảm hậu phương sâu nặng.



