GƯỜI MANG HẠT LÚA VỀ
Ngày trở về, ông Sơn mang theo một túi nhỏ.
Bên trong là những hạt lúa.
Ông lấy từ nơi mình từng đi qua.
Ông muốn thử trồng.
Người nhà cười vì nghĩ ông mang về nhiều thứ quan trọng hơn.
Ông bảo những hạt lúa này mới quan trọng.
Ông đem gieo trên mảnh ruộng của gia đình.
Ban đầu không ai tin sẽ mọc.
Nhưng sau một thời gian, những mầm xanh xuất hiện.
Ông chăm sóc.
Đến mùa, lúa trổ bông.
Ông vui như một đứa trẻ.
Ông nói một hạt giống nhỏ cũng có thể bắt đầu một mùa vụ.
Nhiều năm sau, giống lúa ấy không còn được trồng nữa.
Nhưng câu chuyện vẫn được giữ.
Con cháu hỏi tại sao ông nhớ hạt lúa.
Ông nói vì ngày trước mình đi qua nhiều nơi và thấy điều người dân mong nhất vẫn là có ruộng, có lúa, có cơm ăn.
Sau chiến tranh, ông muốn trở về làm ruộng.
Ông muốn thấy cánh đồng xanh.
Ông muốn nghe tiếng máy gặt.
Ông muốn con cháu không phải lo thiếu ăn.
Hạt lúa nhỏ được ông đặt vào một chiếc lọ.
Khi ông mất, gia đình vẫn giữ chiếc lọ.
Nó không còn khả năng gieo trồng.
Nhưng nó tượng trưng cho một điều rất giản dị.
Sau những năm tháng khắc nghiệt, con người luôn muốn gieo lại sự sống.



