Hà Thị Tư
LỜI HẸN ƯỚC TRƯỚC GIỜ NỔ SÚNG
Đêm Điện Biên cuối mùa khô năm 1954 yên tĩnh lạ thường. Bầu trời tối sẫm, chỉ còn những vì sao lấp lánh yếu ớt trên cao. Trong chiến hào ẩm lạnh, người chiến sĩ trẻ ngồi dựa lưng vào vách đất, tay siết chặt khẩu súng, tai lắng nghe từng tiếng động từ phía trận địa địch. Chỉ ít phút nữa thôi, tiếng kèn xung phong sẽ vang lên, mở đầu cho một trận đánh quyết liệt.
Anh nhẹ nhàng thò tay vào túi áo ngực, lấy ra một lá thư đã được gấp cẩn thận. Lá thư ấy đã theo anh suốt chặng đường hành quân dài ngày, nhưng chưa một lần được gửi đi. Giấy đã nhàu, nét mực có chỗ nhòe vì mưa rừng, nhưng từng dòng chữ vẫn còn vẹn nguyên cảm xúc.
Anh đọc lại lá thư trong ánh đèn pin mờ. Đó là những dòng gửi về cho người mẹ ở quê và cho người con gái anh thương. Anh kể về núi rừng Tây Bắc hùng vĩ, về đồng đội thân thiết, và cả niềm tin sắt son vào ngày chiến thắng. Cuối thư, anh viết: “Khi đất nước yên bình, con sẽ trở về, cùng mẹ dựng lại mái nhà, cùng em đi trên con đường làng không còn bom đạn.”
Tiếng bước chân khẽ khàng của đồng đội kéo anh về thực tại. Người chỉ huy ra hiệu chuẩn bị. Anh gấp lá thư lại, đặt vào túi áo như một báu vật. Anh mỉm cười, quay sang người bạn bên cạnh, giọng bình thản:
“Đánh xong trận này, nhất định mình sẽ còn gặp lại.”
Không ai nói thêm lời nào. Trong ánh mắt họ, không có sợ hãi, chỉ có quyết tâm và sự tin tưởng lẫn nhau. Lời hẹn ước ấy không phải chỉ dành cho riêng anh, mà là khát vọng chung của biết bao người lính trẻ – khát vọng được sống, được trở về trong hòa bình.
Tiếng pháo hiệu vang lên, xé toang màn đêm tĩnh lặng. Tiếng súng nổ dồn dập, ánh lửa bừng sáng khắp chiến trường. Anh lao lên phía trước cùng đồng đội, vượt qua từng lớp hàng rào, từng ổ đề kháng của địch. Đạn bay vùn vụt bên tai, đất đá tung lên mù mịt, nhưng bước chân anh không chùn lại.
Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi giữa làn đạn, anh nghĩ đến mẹ, đến người con gái nơi quê nhà, đến lời hẹn ước vừa thầm nhủ. Chính điều ấy đã tiếp thêm cho anh sức mạnh để tiến lên.
Rồi một tiếng nổ chát chúa vang lên rất gần. Anh ngã xuống bên mép chiến hào, tay vẫn giữ chặt khẩu súng. Đồng đội kịp thời kéo anh vào vị trí an toàn, nhưng vết thương quá nặng. Trong hơi thở đứt quãng, anh mỉm cười, thì thầm:
“Nhất định… chúng ta sẽ thắng…”
Anh ra đi khi trận đánh còn chưa kết thúc. Lá thư chưa kịp gửi vẫn nằm trong túi áo, thấm máu và mồ hôi. Sau chiến thắng, đồng đội tìm thấy lá thư ấy, đọc trong lặng lẽ. Không ai cầm được nước mắt.
Ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi Điện Biên Phủ hoàn toàn giải phóng, lá thư được gửi về quê. Người mẹ già ôm lá thư vào ngực, nước mắt rơi không thành tiếng. Bà hiểu rằng, con trai mình đã không trở về như lời hẹn, nhưng chính sự hy sinh ấy đã mang lại hòa bình cho muôn người.
Lời hẹn ước trước giờ nổ súng năm ấy đã không trọn vẹn cho riêng anh, nhưng đã trở thành hiện thực cho cả dân tộc. Hôm nay, trong những ngày tháng hòa bình, mỗi bước chân bình yên trên mảnh đất này đều mang theo lời hẹn ước của những người đã ngã xuống – lời hẹn về một Việt Nam độc lập, tự do, mãi mãi trường tồn.



