Hai người lính giữ mỏm cao
Hai người lính giữ mỏm cao
Trên Đồi Xanh, có một thời khắc mà Đặng Đức Song không thể quên.
Sau những đợt tấn công liên tiếp, đơn vị nhận lệnh rút về trận địa phía sau. Nhưng do ở vị trí cao và không nghe được lệnh, Đặng Đức Song cùng hai đồng đội vẫn ở lại.
Rồi một người hy sinh.
Chỉ còn lại Song và người chiến sĩ tên Danh.
Phía dưới, quân Pháp tiếp tục tiến lên.
Hai người lính biết rằng mình đang ở vào tình thế cực kỳ nguy hiểm.
Nhưng họ không bỏ vị trí.
Quân địch bò lên ngày càng gần.
Đặng Đức Song ném lựu đạn xuống đội hình đối phương, sau đó sử dụng khẩu súng máy để bắn vào vị trí chỉ huy.
Tên chỉ huy bị hạ.
Đội hình tấn công bị chặn lại.
Quân Pháp phải rút lui.
Một mỏm cao vẫn thuộc về những người lính Việt Nam.
Nếu nhìn từ xa, đó chỉ là một trận đánh nhỏ trong một chiến dịch lớn.
Nhưng trong chiến tranh, từng mỏm đồi đều có giá trị.
Từng đoạn hào đều có giá trị.
Từng người lính giữ vị trí đều góp phần tạo nên thế trận chung.
Đặng Đức Song và người đồng đội của mình đã làm đúng điều mà người lính phải làm: giữ trận địa khi còn khả năng giữ, bảo vệ đồng đội và không để đối phương dễ dàng đạt mục tiêu.
Sau trận đánh, những người sống sót nhìn lại vị trí đã chiến đấu.
Có đồng đội không còn trở về.
Có người bị thương.
Có người tiếp tục ở lại trận địa.
Những mỏm đất của Điện Biên Phủ vì thế không chỉ được ghi dấu bằng bản đồ tác chiến.
Chúng còn được ghi bằng ký ức và máu của những người lính.


