Hầm trú dưới gốc đa
Gốc đa đầu làng là nơi chúng tôi đào hầm trú ẩn. Rễ cây to và sâu, giúp giữ cho hầm chắc chắn hơn. Mỗi khi có tiếng máy bay, cả làng lại chạy về đó. Người lớn, trẻ con chen nhau trong không gian chật hẹp, nhưng không ai than phiền. Có những ngày phải ở dưới hầm hàng giờ liền. Bên trên là tiếng bom, bên dưới là hơi thở dồn dập. Cây đa đứng đó, như một người già trầm lặng chứng kiến tất cả. Sau này, khi hòa bình, hầm không còn dùng nữa, nhưng gốc đa vẫn còn. Mỗi lần đi qua, tôi lại nhớ đến những ngày cả làng nương tựa vào nhau để sống sót.



