HÀNH QUÂN (1)
Trong một lần hành quân qua con đường đầy đá, tôi vô tình nhặt lên một hòn sỏi nhỏ. Nó không có gì đặc biệt, chỉ là một viên đá bình thường giữa vô số viên khác. Nhưng tôi giữ nó trong tay một lúc, như để cảm nhận sự hiện diện của mình giữa núi rừng rộng lớn. Hòn sỏi nhẵn, lạnh, khiến tôi nghĩ đến những con đường dài mà chúng tôi đang đi. Sau đó, tôi bỏ nó lại nơi cũ và tiếp tục bước. Nhưng hình ảnh hòn sỏi nhỏ ấy vẫn ở trong tâm trí tôi. Nó khiến tôi nhận ra rằng dù nhỏ bé, mỗi con người đều có vai trò trong hành trình chung. Sau này, khi nhớ lại, tôi vẫn thấy rõ cảm giác lúc cầm hòn sỏi trong tay, như một khoảnh khắc dừng lại giữa dòng chảy của cuộc sống.



