Bài viết

HÀNH TRÌNH THĂM NHỮNG NGƯỜI MẸ GẠC MA – NỖI ĐAU CHƯA BAO GIỜ CŨ

Thái Nguyên13/04/2026Trường Tiểu học Lục Bình (Trường Tiểu học Lục Bình)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã 37 năm trôi qua kể từ Sự kiện Gạc Ma, nhưng với những người mẹ có con nằm lại nơi đầu sóng, thời gian dường như chưa từng xoa dịu được nỗi đau. Với các mẹ, đó không phải là ký ức của “ngày xưa”, mà là nỗi nhớ vẫn hiện hữu từng ngày, từng giờ, âm thầm mà nhức nhối.

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, đoàn công tác của Hội Biển đảo Việt Nam đã đến thăm, mang theo những món quà nhỏ và cả tấm lòng tri ân sâu nặng. Nhưng có lẽ, điều đọng lại nhiều nhất không phải là những lời hỏi han, mà là những khoảnh khắc lặng im – nơi cảm xúc dâng lên nghẹn ngào trong ánh mắt đã nhòa của các mẹ.

Chúng tôi tìm đến căn hộ nhỏ của mẹ Lê Thị Lan – thân sinh liệt sĩ Nguyễn Hữu Lộc. Căn nhà nằm trên tầng cao của một khu chung cư cũ. So với lần gặp cách đây tám năm, mẹ đã thay đổi nhiều. Mái tóc bạc trắng theo năm tháng, đôi chân gần như không còn đi lại được vì biến chứng bệnh tật.

Nhưng kỳ lạ thay, khi nhắc đến con trai, khuôn mặt mẹ bỗng sáng lên. Đôi mắt như trẻ lại, bàn tay run run mân mê chuỗi tràng hạt đã nhẵn bóng theo thời gian. Nụ cười hiền hậu thoáng hiện – nụ cười của một người mẹ vẫn tin con mình đâu đó vẫn đang lắng nghe.

Mẹ kể, giọng chậm rãi mà tha thiết:
“Ngày nào mẹ cũng tụng kinh, niệm Phật… chỉ mong em nó được siêu thoát, được an yên…”

Hai tiếng “em nó” khiến tất cả chúng tôi lặng đi. Cách gọi ấy giản dị mà thiêng liêng đến nhói lòng. Dù con đã hóa thân vào biển cả, trong trái tim mẹ, con vẫn chỉ là đứa con bé bỏng ngày nào – chưa từng rời xa.

Ở tuổi 83, suốt 37 năm, mẹ vẫn sống cùng ký ức về con. Trong giấc mơ, trong từng lời kinh, hình bóng ấy vẫn trở về. Mẹ không mong điều gì lớn lao, chỉ mong con được bình yên nơi xa, còn mình vẫn vững vàng như một cây bồ đề, đứng đó, giữ lấy niềm tin không bao giờ tắt.

Rời căn nhà của mẹ Lan, chúng tôi đến thăm mẹ Đặng Thị Nhung – thân sinh liệt sĩ Lê Văn Xanh.

Lần trước ghé thăm, đó là một mái nhà đầy ắp tiếng cười. Con cháu quây quần, không khí ấm áp lan tỏa trong từng góc nhỏ. Nhưng lần trở lại này, mọi thứ đã khác.

Căn nhà cũ đã không còn. Gia đình phải bán đi để chạy chữa cho đứa cháu nội mới 11 tuổi đang chống chọi với bệnh hiểm nghèo, chờ ngày ghép thận. Ngôi nhà mới xa hơn, lặng lẽ hơn. Không còn những người hàng xóm thân quen, không còn những câu chuyện đời thường rộn ràng.

Chúng tôi bắt gặp ánh mắt mẹ – một ánh nhìn không hẳn là buồn, mà là sự trống trải lặng thầm, như đã thấm sâu vào từng nếp nhăn của tuổi già. Có những nỗi đau không thể gọi tên, không thể giãi bày, chỉ hiện lên qua ánh mắt xa xăm, lặng lẽ.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những mất mát thì vẫn còn đó. Những người lính đã hóa thân vào biển cả, còn những người mẹ thì lặng lẽ đi qua năm tháng với nỗi nhớ không nguôi.

Họ không chỉ là những người mẹ của liệt sĩ. Họ là biểu tượng của sự hy sinh, của lòng yêu nước và của một tình mẫu tử bền bỉ đến vô tận.

Và mỗi lần chúng tôi rời đi, điều mang theo không chỉ là câu chuyện, mà là một nỗi lặng rất sâu – nơi có những giọt nước mắt không rơi, nhưng thấm mãi trong tim.

Mẹ Lê Thị Lan, thân sinh liệt sĩ Gạc Ma Nguyễn Hữu Lộc.

Liệt sĩ Lê Văn Xanh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn