Bài viết

Hành trình vào lòng đất mẹ

Hà Tĩnh25/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Con tàu đưa đoàn tân binh qua dải đất miền Trung eo hẹp. Càng đi vào nam, bầu trời càng rực màu khói lửa. Những ga xép lướt qua cửa sổ tàu nhanh như một thước phim quay chậm: những ngôi nhà đổ nát vì bom Mỹ, những rặng dừa xơ xác, và cả những nụ cười của người dân tiễn biệt đoàn quân.

Đến chặng đường đi bộ, cái thử thách thực sự của Trường Sơn mới bắt đầu lộ diện. Thành cùng đồng đội phải đi bộ ròng rã hàng tháng trời qua những dốc cao dựng đứng, những con suối nước chảy xiết ngang ngực. Muỗi rừng, vắt, và những cơn sốt rét rừng quật ngã không biết bao nhiêu chiến sĩ trẻ. Đôi bàn chân vốn chỉ quen đi giày ba-ta dạo phố của Thành nay sưng rộp lên, bật máu. Nhưng không một ai kêu ca, không một ai quay đầu lại.

"Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước Mà lòng phơi phới dậy tương lai!"

Lời thơ của Tố Hữu như một thứ thần chú, tiếp thêm sức mạnh cho những đôi chân mỏi mệt. Họ đi, đầu ngẩng cao, hướng về phía tiếng cao xạ đang nổ giòn giã ở phía chân trời xa.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn