Hạt Gạo Giữa Mưa Bom
Hạt Gạo Giữa Mưa Bom
Ở hậu phương, bà con gồng mình sản xuất lúa. Mỗi hạt gạo gửi ra tiền tuyến đều quý hơn vàng.
Có bà cụ hơn bảy mươi tuổi vẫn chống gậy ra đồng. Người ta bảo bà nghỉ ngơi, bà chỉ cười:
“Thêm một bó lúa là bớt một viên đạn cho con mình.”
Những hạt gạo ấy theo đoàn xe vượt bom đạn, đến tay người lính nơi chiến hào. Trong bữa cơm vội, họ nhai từng hạt gạo mà nghe vị mồ hôi quê nhà.
Thời hoa lửa không chỉ có tiếng súng, mà còn có mùi thơm của lúa mới, của tình dân nghĩa nước.



