HẠT GIỐNG GIỮA TRO TÀN
“Sau trận bom, tôi tưởng đất này sẽ không còn gì mọc được nữa,” bà Mận kể, mắt nhìn xa xăm.
Năm 1968, quê bà bị tàn phá nặng nề. Ruộng vườn cháy xém, cây cối đổ rạp, đất khô cằn như mất hết sức sống.
“Mọi người lo chạy loạn, chẳng còn ai nghĩ đến chuyện trồng trọt,” bà nói. “Nhưng nếu không gieo, thì lấy gì mà sống?”
Một buổi sáng, bà mang theo một nắm hạt giống còn sót lại. Giữa mảnh đất còn vương mùi khói, bà lặng lẽ gieo từng hạt xuống.
“Có người bảo tôi dại,” bà cười nhẹ. “Đất thế này thì mọc sao được.”
Nhưng bà vẫn kiên trì. Ngày nào cũng ra xem, tưới từng ít nước hiếm hoi.
“Một tuần… rồi hai tuần,” bà nhớ lại. “Tôi gần như mất hy vọng.”
Cho đến một buổi sáng, bà thấy một mầm xanh nhỏ xíu nhú lên khỏi mặt đất nứt nẻ.
“Tôi đứng nhìn mà rưng rưng,” bà nói. “Chỉ một mầm thôi… nhưng đủ để tôi tin.”
Dần dần, những mầm khác cũng mọc lên. Mảnh đất tưởng chừng chết đi lại bắt đầu có sự sống.
Bà khẽ nói:
“Chiến tranh có thể thiêu rụi nhiều thứ… nhưng không thể giết chết hy vọng. Chỉ cần còn một hạt giống, con người vẫn có thể bắt đầu lại.”



