Hậu phương anh hùng
Hậu phương anh hùng
“một thời chiến tranh qua rồi mang cả con đi rồi,
Chỉ có chim câu gửi về màu xanh chiếc áo...
Viên đạn từ muôn hướng ghim vào trái tim mẹ,
mừng cho đất nước và đau cho mình..”
Những lời ca da diết trên trong bài hát Nỗi Đau Giữa Hoà
Bình của Nhạc sĩ Nguyễn Văn Chung đã gợi đến cho ta một
cảm giác nghẹn ngào, thương cảm sâu sắc với những người
mẹ nơi hậu phương chờ đợi con. Chiến tranh đã qua đi,khi
ngày khải hoàn đã đến,ngọn cờ đỏ sao vàng tung bay phấp
phới,sáng ngời trong thời kì Độc Lập-Tự Do-Hạnh Phúc. Dẫu
vậy,nhưng những nỗi đau từ quá khứ vẫn mãi âm ỉ sâu thẳm
trong lòng những người ở lại,cảm giác bi thương mất mát
không lời nào tả xiết.Từ những sự hy sinh thầm lặng ấy, hình
ảnh người Mẹ Việt Nam Anh Hùng hiện lên thật thiêng liêng và cao cả,
họ vừa là hiện thân của những con người với lòng yêu tổ quốc bất diệt, vừa là biểu
tượng tình mẫu tử son sắc, cao đẹp.
Đối với mỗi người Việt Nam, hình ảnh Mẹ Việt Nam Anh Hùng
là hình ảnh thiêng liêng, cao đẹp, kết tinh của lòng kiên cường
và sự hy sinh thầm lặng, yêu nước, thương con vô bờ bến của
người phụ nữ Việt Nam từ bao đời nay. Chiến tranh có muôn
vàn nỗi đau, nhưng có lẽ nỗi đau lớn nhất với một người mẹ
chính là mất đi đứa con sinh thành của mình. Những năm
tháng mưa bom bão đạn kinh hoàng ấy không chỉ cướp đi sinh
mạng nhân dân ta, mà còn phá vỡ gia đình trọn vẹn đủ đầy,
mang đến sự mất mát không gì bù đắp nổi và đau thương tột
cùng với những người ở lại khi nhận được tin con mình đã hy
sinh nơi chiến trường khốc liệt.
Là một người mẹ,ai lại chẳng xót con, thương con ở nơi bom
đạn, khói lửa mịt mù?Thế nhưng, vì hoàn cảnh nước nhà bị
xâm lược ,vì sự hoà bình cho dân tộc, những người mẹ ấy đã
nén chặt nỗi đau xót quặn thắt lòng,ủng hộ khát vọng cống hiến
của con, vì hoà bình, độc lập của nước nhà
“Giữ con lại thì mất nước,để hắn đi thì mẹ mất con” – trích Mẹ
Việt Nam Anh Hùng Ngô Thị Lang
Trong số gần 140.000 người mẹ vĩ đại ấy, Mẹ Nguyễn Thị
Thứ-một trong những tấm gương sáng điển hình tiêu biểu về
lòng yêu nước và tình mẫu tử thiêng liêng, thể hiện sự kiên
cường và hy sinh thầm lặng. Mẹ Thứ đã trải qua nỗi đau xót
khó lời tả xiết khi nhận lần lượt 9 lần giấy báo tử của các con
mình. Dẫu vậy, Mẹ vẫn không để nỗi đau chiến tranh cướp lấy
lần lượt những người thân làm gục ngã mình,Mẹ vẫn kiên
cường với niềm tin và tình yêu tổ quốc nồng nàn.Đồng thời,mẹ
cũng góp công trong việc nuôi bộ đội,du kích ta dưới hầm trú
ẩn,âm thầm đóng góp cho công cuộc cách mạng của dân tộc.
Câu nói để lại sự xót xa nhất của mẹ đối với tôi,có lẽ chính là
câu nói:
“Tiên sư,nó chết rồi mà vẫn nuôi mẹ”
Lời ấy phát ra khi mẹ nhận được tiền trợ cấp mẹ Việt Nam
Anh Hùng. Nghe qua, câu nói có phần như đang trách móc,
nhưng thực chấ ẩn sâu lại là một trời thương nhớ lẫn sự nghẹn
ngào và đau xót, và trên hết, là tình yêu bao la mẹ dành cho
các con của mình. Đó là tiếng lòng vừa giận con vì đã ra đi quá
sớm, vừa là thương xót trước sự hy sinh của con.Tiếng lòng
của người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh.
Qua hình ảnh của mẹ Nguyễn Thị Thứ nói riêng, và những
người mẹ Việt Nam Anh Hùng nói chung, cho ta thấy được
hình ảnh những người mẹ vĩ đại, kiên cường bất khuất.Họ
không chỉ là những người anh hùng nơi hậu phương,mà còn là
niềm tin, động lực cho những người chiến sĩ nơi xa trường, là
những người mẹ yêu thương con mình hết mực và yêu thương
Tổ quốc.
Trước sự hi sinh vô bờ bến ấy của các mẹ, mỗi người trong
chúng ta càng nên có sự nhận thức về lòng yêu nước, lòng biết
ơn, trân trọng và giữ gìn những giá trị bởi thế hệ trước đã dày
công vun đắp.
Hoà bình không phải tự nhiên mà có. Nó được viết nên bởi
xương máu,lòng yêu nước,khát vọng độc lập tự do của những
thế hệ trước mà nên. Mỗi tấc đất đều có những người hy sinh,
ngã xuống, và người ở lại đau đớn khôn nguôn. Nhờ sự hy
sinh ấy, chúng ta mới có được hoà bình như ngày hôm nay. Vì
thế, mỗi phút giây khi ta đang sống trong hoà bình càng ta hãy
trân trọng, biết ơn và có trách nhiệm giữ gìn, bảo vệ đồng thời
phát triển đất nước thêm tươi đẹp


