Hậu phương lòng dân
Năm 1968, làng đồi Phú Thọ là nơi đóng quân của một đơn vị công binh mở đường. Bà bủ nghèo tên đượm sống thui thủi một mình trong căn nhà tranh, hai người con trai của bà đã đi dọc chiều dài đất nước và nằm lại ở chiến trường miền Nam.
Dù nhà chẳng có gì ngoài sắn khoai, bà bủ vẫn đặt một hũ sành ngay cạnh cửa ra vào, gọi là "Hũ gạo kháng chiến". Mỗi lần nấu cơm, dù đói lòng, bà đều bốc một nắm gạo ngon nhất bỏ vào hũ. Bà bảo: "Mình nhịn một miếng, các con ngoài mặt trận có thêm sức đánh Tây, đánh Mỹ".
Một đêm mưa bão, đội công binh đi làm nhiệm vụ về, ướt sũng và kiệt sức vì đói. Biết chuyện, bà bủ dứt khoát bê cả hũ gạo đổ vào nồi, nấu một nồi cháo lớn cho các chiến sĩ. Nhìn những thanh niên tuổi mười chín, đôi mươi ăn ngấu nghiến, bà bủ rơm rớm nước mắt, ân cần lau mồ hôi cho từng đứa như con đẻ của mình.
Đoàn quân đi qua, để lại mảnh đất miền đồi một tình cảm sâu nặng. Bà bủ Đượm chính là hình ảnh thu nhỏ của hậu phương vĩ đại. Những nắm gạo chắt chiu từ bàn tay gầy guộc của người mẹ già đã góp phần nuôi lớn cả một thế hệ anh hùng, làm nên sức mạnh thần kỳ để đi đến ngày chiến thắng.



