Bài viết

"Hãy nhớ lấy lời tôi!" – Khoảnh khắc bất tử của Nguyễn Văn Trỗi

Nguyễn Văn Trỗi là Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, người chiến sĩ biệt động Sài Gòn đã hiên ngang bước ra pháp trường khi mới 24 tuổi. Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, tinh thần bất khuất và lời hô vang vì Tổ quốc của anh đã trở thành biểu tượng của lòng yêu nước, truyền cảm hứng cho nhiều thế hệ thanh niên Việt Nam.

Thái Nguyên13/08/2026Nguyễn Lan Hương (Đoàn phường Đông Hòa)8 lượt xem0 lượt chia sẻ
"Hãy nhớ lấy lời tôi!" – Khoảnh khắc bất tử của Nguyễn Văn Trỗi

Có những câu chuyện chỉ diễn ra trong vài phút ngắn ngủi nhưng lại sống mãi với lịch sử dân tộc. Đối với em, khoảnh khắc Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Trỗi bước ra pháp trường với khí phách hiên ngang là một trong những hình ảnh xúc động nhất của thời hoa lửa.

Nguyễn Văn Trỗi3.jfif

Năm 1964, Nguyễn Văn Trỗi được giao thực hiện nhiệm vụ đặt mìn tại cầu Công Lý (nay là cầu Nguyễn Văn Trỗi, Thành phố Hồ Chí Minh) nhằm phục vụ kế hoạch tác chiến khi Bộ trưởng Quốc phòng Hoa Kỳ Robert McNamara đến Sài Gòn. Trong quá trình làm nhiệm vụ, anh bị phát hiện và bắt giữ. Dù bị tra tấn, anh vẫn giữ vững khí tiết, không khai báo tổ chức hay đồng đội.

Những ngày trong nhà giam, kẻ thù tìm mọi cách khuất phục người thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi. Chúng dùng đòn roi, dụ dỗ, thậm chí hứa hẹn tha chết nếu anh hợp tác. Nhưng trước mọi thủ đoạn, Nguyễn Văn Trỗi chỉ một mực giữ lòng trung thành với cách mạng.

Ngày 15 tháng 10 năm 1964, anh bị đưa ra pháp trường.

Trước mũi súng của đội xử bắn, Nguyễn Văn Trỗi kiên quyết từ chối bị bịt mắt. Anh muốn được nhìn thẳng vào những người chuẩn bị tước đi mạng sống của mình, bằng ánh mắt của một người chiến sĩ không hề khuất phục.

Trong những giây phút cuối cùng, anh dõng dạc hô vang những lời cổ vũ cách mạng, bày tỏ niềm tin vào thắng lợi của dân tộc và khẳng định lý tưởng mà mình đã lựa chọn. Hình ảnh người thanh niên hiên ngang trước cái chết nhanh chóng lan truyền, trở thành nguồn cổ vũ mạnh mẽ đối với đồng bào và chiến sĩ cả nước.

Điều khiến em xúc động nhất không phải là sự hy sinh, mà là sự bình thản của anh trước ranh giới giữa sự sống và cái chết. Ở tuổi 24, khi biết mình không còn cơ hội trở về, Nguyễn Văn Trỗi vẫn nghĩ đến Tổ quốc, đến nhân dân và đến thắng lợi cuối cùng của cách mạng.

Có lẽ sức mạnh ấy không đến từ thể chất, mà đến từ niềm tin. Một niềm tin đủ lớn để giúp con người vượt qua nỗi sợ hãi lớn nhất là cái chết.

Sau này, tên tuổi Nguyễn Văn Trỗi được đặt cho nhiều con đường, trường học, công trình và đơn vị trên khắp cả nước. Không chỉ là một người anh hùng, anh còn trở thành biểu tượng của tuổi trẻ Việt Nam dám sống, dám cống hiến và dám hy sinh vì độc lập, tự do của dân tộc.

Đối với em, câu chuyện của Nguyễn Văn Trỗi nhắc nhở rằng mỗi thế hệ đều có một sứ mệnh riêng. Nếu thế hệ cha anh đã dùng tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc thì thế hệ hôm nay cần dùng tri thức, bản lĩnh và tinh thần trách nhiệm để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.

Là đoàn viên thanh niên, em tự nhủ sẽ không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng. Đó cũng là cách để tiếp nối ngọn lửa yêu nước mà những người anh hùng như Nguyễn Văn Trỗi đã thắp lên bằng chính cuộc đời mình.

Thời gian có thể lùi xa, nhưng hình ảnh người chiến sĩ hiên ngang bước ra pháp trường sẽ mãi khắc sâu trong lịch sử dân tộc. Câu chuyện về Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Trỗi sẽ luôn nhắc nhở mỗi người Việt Nam rằng lòng yêu nước được thể hiện bằng sự kiên định với lý tưởng, bằng trách nhiệm đối với Tổ quốc và bằng những hành động đẹp trong cuộc sống hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn