Hẹn ngày hòa bình
Đêm Trường Sơn năm 1972, mưa như trút nước. Trong hang đá nhỏ bên tọa độ lửa Ngã ba Đồng Lộc, Thành tranh thủ chút ánh sáng le lói từ chiếc đèn tự chế bằng vỏ bom bi để viết thư cho Huệ - cô bạn gái thanh niên xung phong ở đại đội bên cạnh.
"Huệ ơi, tuyến đường thông rồi. Bom đạn giặc cày xới dữ dội nhưng không ngăn được bước chân tụi mình. Hết chiến tranh, anh sẽ về quê đón em nhé..."
Nét chữ nghiêng nghiêng chưa kịp trọn câu thì tiếng còi báo động vang lên xé rách màn đêm. Bom tọa độ đánh vào trọng điểm. Thành vội nhét lá thư vào túi áo ngực, vác cuốc xẻng lao ra trận địa cùng đồng đội để san lấp hố bom, thông đường cho xe ra tiền tuyến.
Sáng hôm sau, con đường thông suốt, những đoàn xe chở nhu yếu phẩm rầm rộ tiến vào Nam. Nhưng Thành đã nằm lại bên vách đá. Người ta tìm thấy anh, môi vẫn như đang cười, tay ôm chặt ngực áo. Lá thư viết dở bám đầy bụi đất Trường Sơn đã được đồng đội chuyển đến tay Huệ. Cô không khóc, lau giọt nước mắt lăn dài trên má, cẩn thận gấp lá thư để vào túi áo mình, rồi tiếp tục cầm xẻng ra mặt đường. Tình yêu thời hoa lửa của họ hòa vào lòng đất mẹ, bất tử cùng năm tháng.



