Khác

HỒ SƠ MẬT KHCM12 – KẾ HOẠCH PHẢN GIÁN KỲ 10 (KỲ CUỐI): TRẬN ĐÁNH 2 PHÚT 7 GIÂY...

HỒ SƠ MẬT KHCM12 – KẾ HOẠCH PHẢN GIÁN KỲ 10 (KỲ CUỐI): TRẬN ĐÁNH 2 PHÚT 7 GIÂY...

Quảng Ninh08/06/2026Bùi Thị Thùy Linh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Tiên Yên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cuối năm 1983, sào huyệt Băng Cốc đã hoàn toàn bị vắt kiệt sinh lực.

Dưới sự điều khiển tài tình của "Tổ đặc biệt", Lực lượng An ninh Việt Nam đã hút trọn 15 chuyến xâm nhập đường biển với 30 lượt tàu cập bến Cà Mau. 126 tên biệt kích ngoan ngoãn chui vào rọ. Hơn 132 tấn vũ khí, thuốc nổ cùng gần 300 triệu đồng tiền giả bị tịch thu.Bộ trưởng Phạm Hùng nhận định: Đã đến lúc cất mẻ lưới cuối cùng.Mục tiêu là dụ cả Lê Quốc Túy và Mai Văn Hạnh từ Thái Lan về nước, bắt sống đầu sỏ và toàn bộ tàn dư ngầm trong nội địa.Nhưng lưới trời đôi khi cũng có những biến số trớ trêu. Đầu tháng 5 năm 1984, Lê Quốc Túy bất ngờ đổ bệnh thận rất nặng, phải chạy máy lọc máu liên tục.Không thể mạo hiểm mạng sống trên biển, Túy đành ở lại, giao toàn quyền cho Mai Văn Hạnh (C5) đích thân lên tàu xâm nhập.Ban chỉ đạo chuyên án quyết định: Một tên trùm vào cũng đánh!.Để cuộc hội ngộ thêm phần "ý nghĩa", các sĩ quan An ninh khéo léo tác động, ép địch phải đổ bộ đúng vào đêm 9/9/1984.Đó là một con số mang tính biểu tượng, bởi chính vào ngày này 3 năm trước (9/9/1981), chuyến hàng đầu tiên của địch đã bị ta "tịch thu tàng hình" thành công.Ban chỉ huy tiền phương gồm các đồng chí Bùi Thiện Ngộ, Lê Minh Học và Nguyễn Phước Tân (Hai Tân) trực tiếp cắm chốt tại Hòn Đá Bạc (Trần Văn Thời, Cà Mau) để chỉ đạo tác chiến.Chiều 9/9, biển Cà Mau hiền hòa. Nhưng đến 18 giờ, mây đen kịt bất ngờ ập xuống. Gió giật tung nóc chòi lá trên lưng chừng đảo, sóng biển cuộn lên dồn dập nhồi lắc hai chiếc tàu đón lõng của ta. Không khí căng như dây đàn.Nhưng như có phép màu, chỉ hơn một tiếng sau, cuồng phong tan biến. Gió lặng, biển êm ả lạ thường. Các chiến sĩ Đại đội Cảnh sát đặc biệt lập tức rải quân vào các vị trí mật phục.Đúng 19 giờ 45 phút, hai chiếc tàu của địch lầm lũi xuất hiệnNgay khi tàu áp mạn, đồng chí Tám Thậm (trong vai chỉ huy quốc nội) bước ra đón Mai Văn Hạnh và nhanh chóng đưa gã trùm lên xuồng máy đưa vào đất liền theo đúng kịch bản.Tiếp đó, tay chân đắc lực của Hạnh là Trần Văn Bá cùng gã điện báo viên được mời lên đảo. Vừa bước khuất vào bóng tối, các chiến sĩ Cảnh sát đặc biệt lao ra quật ngã, nhét giẻ vào miệng và khóa tay chúng êm ru. Không một tiếng động nào kịp phát ra.Nhưng trên tàu địch, đám lính cảnh giới vẫn khư khư ôm súng AK, quyết không rời vị trí dù anh em thủy thủ của ta đã nhiệt tình gọi sang "nhậu lai rai".Tình huống cực kỳ nguy hiểm. Để bảo toàn tính mạng cho quân ta, lệnh nổ súng đánh phủ đầu được ban ra.K64, một tên biệt kích đã đầu thú và tự nguyện làm việc cho An ninh Việt Nam là người nổ loạt đạn AK khai hỏa đầu tiên. Ngay lập tức, hỏa lực của quân ta từ mọi hướng trút xuống áp đảo.Bị đánh úp bất ngờ, đám biệt kích không kịp trở tay. Kẻ trúng đạn gục tại chỗ, kẻ hoảng loạn nhảy tòm xuống biển lẩn trốn.Trận đánh khép lại với một kỷ lục: Chỉ kéo dài đúng 2 phút 7 giây!. 12 tên biệt kích bị tiêu diệt, 7 tên bị tóm sống. Hai con tàu cùng toàn bộ vũ khí bị thu giữ.Cùng lúc đó, tại TP. Hồ Chí Minh và các tỉnh miền Tây, Lực lượng Công an đồng loạt ập vào các sào huyệt, tóm gọn Mai Văn Hạnh và toàn bộ các mạng lưới nội địa. Kế hoạch CM-12 đã vãn hồi.Sau khi Mai Văn Hạnh sa lưới. Trong buồng giam, bệnh viêm loét dạ dày của hắn tái phát nghiêm trọng. Bác sĩ kết luận: Nếu không mổ cắt bỏ phần loét, Hạnh sẽ chết.Lãnh đạo Bộ Công an lập tức ra quyết định: Phải cứu sống Mai Văn Hạnh bằng mọi giá.Khi bác sĩ đưa dao cạo râu để làm sạch vùng bụng trước khi lên bàn mổ, mặt Hạnh tái mét vì tưởng mình sắp bị hành quyết. Nhưng ca phẫu thuật đã thành công.Nằm trên giường bệnh viện, gã trùm phản động khét tiếng đã phải nghẹn ngào thừa nhận: Chính các bác sĩ Công an Việt Nam đã sinh ra y lần thứ hai.Tháng 12 năm 1984, một phiên tòa công khai chấn động thế giới được mở tại TP. Hồ Chí Minh. 21 bị cáo đứng trước vành móng ngựa, phơi bày toàn bộ sự thật nhơ nhuốc của cái gọi là "Mặt trận" trước công chúng trong và ngoài nước.Còn Lê Quốc Túy lẩn trốn ở châu Âu, kéo dài sự sống bằng máy lọc máu. Tháng 1/1988, Túy trút hơi thở cuối cùng tại Paris.Vợ của Túy từ chối tiếp quản đống tàn dư. Đám tay chân còn lại gửi một bức điện tín cuối cùng về nước trong tuyệt vọng: "C4 mất không để lại di chúc... Chúng ta phải giải tán toàn bộ... Kể từ điện này sẽ chấm dứt mọi sự liên lạc".Kế hoạch lật đổ của các thế lực phản động đã tàn lụi như một đống tro tàn.Chuyên án CM-12 khép lại như một minh chứng đanh thép rằng: Bất cứ kẻ nào ảo tưởng dùng súng đạn và ngoại bang để giày xéo lên nền hòa bình của dân tộc, đều sẽ chuốc lấy thất bại mà thôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn