Anh hùng Lực lượng vũ trang

Hồ Văn Mên

Họ và tên: Hồ Văn Mên. Năm sinh: 1953 - Năm mất: 1984. Quê quán: Thạnh Phước, Tân Uyên, Bình Dương. Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (năm 14 tuổi).

Cần Thơ27/02/2026Chi đoàn trường Tiểu học Ngô Quyền (Đoàn phường Ninh Kiều)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Hồ Văn Mên.

I. THÔNG TIN NHÂN VẬT

Họ và tên: Hồ Văn Mên.

Năm sinh: 1953 - Năm mất: 1984.

Quê quán: Thạnh Phước, Tân Uyên, Bình Dương.

Danh hiệu: Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân (năm 14 tuổi).

II. CÂU CHUYỆN LỊCH SỬ

CẬU BÉ MỒ CÔI VÀ 70 TRẬN ĐÁNH

Hồ Văn Mên sinh ra trong một gia đình nghèo, cha bị giặc Mỹ giết hại, mẹ qua đời sớm. Mới 10 tuổi, Mên đã mồ côi, sống dựa vào bà ngoại. Chứng kiến cảnh giặc tàn phá quê hương, lòng căm thù trong cậu bé nhỏ tuổi sớm bùng cháy.

Năm 13 tuổi, Mên xin vào đội du kích nhưng bị từ chối vì quá nhỏ và "súng cao hơn người". Không nản lòng, Mên tự tìm cách đánh giặc riêng. Cậu lân la làm quen với lính ngụy, quan sát cách chúng gài mìn, ném lựu đạn.

Trận đầu tiên, Mên bí mật gài một quả lựu đạn vào bụi rậm nơi bọn lính hay đi tiểu. Kết quả: 1 tên lính chết, 3 tên bị thương. Từ đó, Mên được các chú du kích nhận vào đội.

Mên nổi tiếng với cách đánh mưu trí: Dùng ong vò vẽ đánh giặc, dùng mìn tự tạo gài vào những nơi bất ngờ nhất. Trong 3 năm (1965-1967), cậu bé Hồ Văn Mên đã tham gia 70 trận đánh, tiêu diệt 79 tên địch (trong đó có nhiều lính Mỹ và sĩ quan ngụy), phá hủy nhiều xe quân sự.

Đặc biệt, năm 1967, Mên được ra miền Bắc thăm Bác Hồ. Bác hỏi: "Cháu đánh giặc giỏi thế, cháu có sợ không?". Mên trả lời: "Thưa Bác, lúc đầu cháu cũng sợ, nhưng nghĩ đến ba má bị giặc giết, cháu hết sợ, chỉ muốn giết thật nhiều giặc để trả thù cho ba má và bà con". Hồ Văn Mên trở thành tấm gương sáng trong phong trào "Tuổi nhỏ làm việc nhỏ" của thiếu nhi cả nước.

Hồ Văn Mên là minh chứng sống động cho câu nói: "Anh hùng xuất thiếu niên". Cậu bé mồ côi, thiếu thốn tình thương nhưng lại có một tình yêu Tổ quốc vĩ đại.

Câu chuyện của anh Mên rất gần gũi với học sinh Tiểu học. Tôi thường kể cho các em nghe để các em thấy rằng: Dù hoàn cảnh có khó khăn, bất hạnh đến đâu, nếu có nghị lực và lòng quyết tâm, chúng ta vẫn có thể trở thành những người có ích, những "dũng sĩ" trong cuộc sống đời thường.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn