Cựu chiến binh

Hòa bình từ những hy sinh (1)

Tôi thường ngồi trước hiên nhà mỗi buổi chiều, nhìn lũ trẻ chạy nhảy, cười nói rộn ràng. Những tiếng cười ấy trong trẻo lắm… đến mức khiến tôi chợt nhớ về một thời mà âm thanh quen thuộc nhất lại là tiếng bom, tiếng súng.

Hải Phòng24/03/2026Đoàn xã Hà Đông (Đoàn xã Hà Đông)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi thường ngồi trước hiên nhà mỗi buổi chiều, nhìn lũ trẻ chạy nhảy, cười nói rộn ràng. Những tiếng cười ấy trong trẻo lắm… đến mức khiến tôi chợt nhớ về một thời mà âm thanh quen thuộc nhất lại là tiếng bom, tiếng súng. Tôi là một người lính trở về từ chiến tranh. Người ta hay nói chúng tôi là những người may mắn. Nhưng trong lòng tôi hiểu, mình chỉ là người còn sống để kể lại câu chuyện của những người đã không thể trở về. Ngày ấy, tôi hai mươi tuổi. Cái tuổi đáng ra được sống vô tư, nhưng chúng tôi đã chọn khoác ba lô lên đường. Không phải vì không sợ, mà vì biết rằng nếu không đi, sẽ không có ngày mai bình yên. Những năm tháng ở chiến trường là chuỗi ngày gian khổ. Hành quân trong rừng sâu, ăn vội, ngủ vội, nhiều khi cả đêm không chợp mắt. Bom đạn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào. Trong đơn vị tôi có Hùng – cậu lính trẻ nhất. Hùng hay cười, lúc nào cũng nói về mẹ, về mái nhà nhỏ nơi quê nghèo. Có lần cậu bảo tôi:
“Anh ơi, sau này hòa bình, em chỉ cần về ăn bữa cơm mẹ nấu là đủ rồi.” Tôi vỗ vai cậu, cười mà không ngờ câu nói ấy lại trở thành điều dang dở. Một buổi chiều, đơn vị đang làm nhiệm vụ thì máy bay địch bất ngờ xuất hiện. Tiếng bom dội xuống, đất rung lên từng hồi. Khi mọi thứ lắng xuống, tôi gọi:
“Hùng ơi!” Không có tiếng trả lời. Tôi chạy đi tìm. Giữa khói bụi mịt mù, tôi thấy Hùng nằm đó. Cậu đã không kịp tránh. Tôi ngồi xuống bên Hùng, nắm chặt tay cậu. Bàn tay ấy vẫn còn ấm… nhưng cậu thì không còn nữa. Tôi nghẹn lại. Trong đầu chỉ còn vang lên câu nói giản dị của Hùng về bữa cơm mẹ nấu. Chúng tôi chôn cậu bên một gốc cây. Không bia mộ, không vòng hoa. Chỉ có đất, và những giọt nước mắt lặng lẽ. Những ngày sau đó, tôi tiếp tục chiến đấu. Nhưng mỗi bước chân đi, tôi đều mang theo hình ảnh của Hùng và những người đã nằm lại. Ngày chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê. Mẹ tôi ôm tôi mà khóc. Tôi cũng khóc. Nhưng trong niềm vui ấy, có một nỗi buồn không thể gọi tên – nỗi buồn của những người đã không còn. Sau này, tôi có dịp ghé thăm mẹ Hùng. Bà nhìn tôi, đôi mắt trũng sâu:
“Con… là bạn của thằng Hùng phải không?” Tôi gật đầu. Bà nắm tay tôi, hỏi nhỏ:
“Nó… có nhắc gì đến mẹ không con?” Tôi nghẹn lại, rồi khẽ nói:
“Hùng nói… nó chỉ mong được về ăn bữa cơm mẹ nấu.” Người mẹ bật khóc. Tôi cũng không cầm được nước mắt. Giờ đây, khi nhìn đất nước yên bình, tôi càng thấm thía một điều: Hòa bình không phải tự nhiên mà có.
Nó được đổi bằng tuổi trẻ, bằng máu và nước mắt, bằng những ước mơ còn dang dở của biết bao con người. Tôi kể lại câu chuyện này không phải để gợi lại nỗi đau,
mà để nhắc rằng: mỗi ngày chúng ta sống trong hòa bình hôm nay…
là kết quả của những hy sinh lặng thầm ngày ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn