Hoa Lửa Dưới Chân Núi Đá Vách
Hoa Lửa Dưới Chân Núi Đá Vách
Hoa Lửa Dưới Chân Núi Đá Vách
Về thôn Kỳ Sơn 8 (xã Việt Khê, huyện Thủy Nguyên) những ngày này, gió từ sông Cấm thổi về lồng lộng, mang theo hơi thở mặn mòi của đất cảng. Đứng dưới chân núi Đá Vách sừng sững – "bức tường thành" che chở cho bao thế hệ, người ta lại bồi hồi nhớ về những năm tháng "thời hoa lửa", nhớ về những người con gái, con trai đã gửi lại tuổi thanh xuân cho đất nước. Trong miền ký ức ấy, câu chuyện về đồng chí Nguyễn Thị Thiếp vẫn sáng mãi như một ngọn đèn không tắt.
1. Tuổi đôi mươi giữa mùa khói lửa
Những năm tháng chiến tranh ác liệt, bầu trời Thủy Nguyên hiếm khi vắng tiếng máy bay địch, và mặt đất Kỳ Sơn cũng không ít lần rung chuyển bởi bom đạn. Khi ấy, cô gái Nguyễn Thị Thiếp cũng như bao thanh niên khác trong thôn, lớn lên với tiếng súng vọng về từ phía Núi Đèo và lòng căm thù giặc sâu sắc.
Tuổi thanh xuân của cô Thiếp không phải là những buổi dạo chơi bên bến nước, sân đình, mà là những đêm thức trắng đào hầm, vót chông. Với vóc dáng nhỏ nhắn nhưng nhanh thoăn thoắt, cô sớm giác ngộ lý tưởng cách mạng, trở thành một mắt xích quan trọng trong phong trào du kích, dân quân tại địa phương.
2. "Cánh chim" của núi rừng Việt Khê
Người dân Kỳ Sơn 8 kể lại rằng, ngày ấy núi Đá Vách là căn cứ địa quan trọng, nơi che giấu cán bộ và bộ đội chủ lực. Nhiệm vụ của cô du kích Thiếp và đồng đội là "tai mắt" của cách mạng, vừa bám đất giữ làng, vừa tiếp tế cho các đơn vị trong hang núi.
Có những đêm mưa tầm tã, đường lên núi trơn trượt như đổ mỡ, địch lại phục kích, phong tỏa gắt gao. Nhưng với sự mưu trí và thông thuộc địa hình như lòng bàn tay, cô Thiếp vẫn lặng lẽ băng qua những lối mòn hiểm trở nhất. Trên vai cô là gạo, là thuốc men, và trong tà áo đôi khi là những bức mật thư khẩn cấp. Hình ảnh người con gái mảnh mai len lỏi qua những vách đá tai mèo sắc nhọn, bất chấp hiểm nguy để đưa đường cho bộ đội đã trở thành biểu tượng đẹp đẽ của tinh thần "giặc đến nhà đàn bà cũng đánh".
Không chỉ làm giao liên, tiếp tế, trong những trận càn quét của địch vào xã Việt Khê, đồng chí Thiếp cùng lực lượng du kích thôn đã kiên cường bám trụ. Họ biến từng gốc cây, hốc đá ở Kỳ Sơn thành pháo đài, kiên quyết không để địch lấn chiếm, bảo vệ an toàn cho xóm làng và cơ sở cách mạng.
3. Vẹn nguyên lời thề "Hoa Lửa"
Chiến tranh đi qua, tiếng súng đã lặng im trên những vách đá vôi xám lạnh của Việt Khê, nhưng ký ức về "thời hoa lửa" ấy vẫn còn nóng hổi. Đồng chí Nguyễn Thị Thiếp trở về với đời thường, mang theo khí chất của người lính năm xưa: giản dị, kiên trung và mẫu mực.
Bà vẫn sống tại thôn Kỳ Sơn 8, nơi từng in dấu chân mình thời son trẻ. Những vết thương hay nỗi đau thời chiến có thể đã hằn lên mái tóc pha sương, nhưng ánh mắt của người nữ du kích năm nào vẫn sáng lên niềm tự hào mỗi khi kể cho con cháu nghe về những ngày "nếm mật nằm gai" trên núi Đá Vách.
Câu chuyện của bà không chỉ là ký ức của riêng một người, mà là bài ca về lòng yêu nước của cả một thế hệ phụ nữ Thủy Nguyên anh hùng – những bông hoa nở giữa miền đất lửa, rực rỡ và kiên cường.



