Hoa Trắng Giữa Mùa Lửa
Bà Trần Thị Hoa kể cho tôi nghe về những ngày làm y tá tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Bà nói khi đó bom đạn rơi liên tục, thương binh được đưa về ngày càng nhiều, công việc cứu chữa vô cùng khẩn trương. Trong những căn hầm nhỏ, bà cùng đồng đội băng bó vết thương, chăm sóc và động viên các chiến sĩ dù điều kiện thiếu thốn đủ bề. Bà kể có những lúc bom nổ rất gần, đất đá rơi xuống hầm, khói bụi mù mịt nhưng mọi người vẫn không rời vị trí, cố gắng cứu chữa cho người bị thương. Nhìn các chiến sĩ
Bà Trần Thị Hoa kể cho tôi nghe về những ngày làm y tá tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Bà nói khi đó bom đạn rơi liên tục, thương binh được đưa về ngày càng nhiều, công việc cứu chữa vô cùng khẩn trương. Trong những căn hầm nhỏ, bà cùng đồng đội băng bó vết thương, chăm sóc và động viên các chiến sĩ dù điều kiện thiếu thốn đủ bề.
Bà kể có những lúc bom nổ rất gần, đất đá rơi xuống hầm, khói bụi mù mịt nhưng mọi người vẫn không rời vị trí, cố gắng cứu chữa cho người bị thương. Nhìn các chiến sĩ đau đớn nhưng vẫn kiên cường chiến đấu, bà càng có thêm sức mạnh để tiếp tục công việc. Với bà, mỗi người được cứu sống là một niềm hi vọng giữa chiến trường khốc liệt.
Bà cho rằng những ngày tháng ở Thành cổ là ký ức không thể quên, thể hiện tinh thần hi sinh, lòng dũng cảm và tình đồng chí sâu sắc của những con người trong chiến tranh.


