Cựu chiến binh

HOA TRẮNG NƠI CÔN ĐẢO

HOA TRẮNG NƠI CÔN ĐẢO

02/04/2026Trần Thị Hồng Thơm (Chi đoàn trường MN Thần Sa - Đoàn xã Thần Sa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Biển Côn Đảo buổi sớm mù sương. Sóng vỗ đều vào ghềnh đá, nghe như tiếng thì thầm của lịch sử. Trong sân trại giam, một cô gái nhỏ đứng lặng. Mái tóc buộc gọn, ánh mắt sáng và bình thản đến lạ. Cô mới mười chín tuổi. Tên cô là Võ Thị Sáu. Không ai nghĩ một người con gái trẻ như vậy lại khiến cả bộ máy cai trị phải dè chừng. Nhưng họ đã biết – từ cái ngày cô ném quả lựu đạn đầu tiên vào bọn lính Pháp, từ cái ngày cô dám đứng giữa chợ đông người mà không hề run sợ. Một viên cai ngục nhìn cô, khẽ lắc đầu: “Còn trẻ quá… giá mà biết sợ.” Sáu mỉm cười nhẹ: “Chỉ có người làm điều sai mới phải sợ.” Đêm cuối cùng trước khi ra pháp trường, trại giam lặng như tờ. Ánh đèn dầu leo lét chiếu lên bức tường ẩm lạnh. Người ta nghe thấy tiếng hát. Không phải tiếng khóc. Không phải lời cầu xin. Là tiếng hát. Trong trẻo, tha thiết, như gió biển lướt qua song sắt. Sáng hôm sau, bầu trời xanh đến lạ. Trên con đường ra pháp trường, Sáu bước đi không bị trói mắt. Cô từ chối tấm khăn đen. “Tôi muốn nhìn đất nước mình lần cuối.” Gió thổi tung tà áo. Những bông hoa dại ven đường khẽ lay động, như cúi đầu chào. Viên sĩ quan ra lệnh: “Quỳ xuống!” Cô đứng thẳng. “Không. Tôi chỉ quỳ trước Tổ quốc.” Không gian lặng đi một nhịp. Rồi loạt súng vang lên. Nhiều năm sau, người dân Côn Đảo kể rằng, mỗi đêm trăng, ở nghĩa trang Hàng Dương có một ngôi mộ luôn có hoa trắng. Không ai biết ai mang đến. Chỉ biết rằng, người con gái ấy – Võ Thị Sáu – đã hóa thành một loài hoa không bao giờ tàn trong ký ức dân tộc. LỜI KẾT Có những con người sống rất ngắn, nhưng ánh sáng họ để lại thì dài hơn cả một đời người. Võ Thị Sáu không chỉ là một cái tên trong lịch sử. Cô là biểu tượng của lòng dũng cảm, của tuổi trẻ không cúi đầu.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn