Hoàng Văn Đức
Thương binh Hoàng Văn Đức, bị thương tại chiến trường Tây Ninh năm 1970, nhưng không để thể chất hạn chế tâm hồn. Với cây đàn mandolin tự chế, ông đã chăm sóc tinh thần cho các thương binh khác tại viện điều dưỡng, để tiếng đàn ru bớt nỗi đau chiến tranh.
Thương binh Hoàng Văn Đức, bị thương tại chiến trường Tây Ninh năm 1970, nhưng không để thể chất hạn chế tâm hồn. Với cây đàn mandolin tự chế, ông đã chăm sóc tinh thần cho các thương binh khác tại viện điều dưỡng, để tiếng đàn ru bớt nỗi đau chiến tranh.
Tôi tham gia Trung đoàn 3, Sư đoàn 5 bộ đội chủ lực miền Đông. Tháng 7/1970, trong trận đánh giải phóng Củ Chi, tôi bị mảnh đạn pháo B41 găm vào bắp đùi. Sau đó, tôi được đưa ra Bắc để điều trị, rồi học nghề mộc và tự tay làm một cây mandolin. Trong thời gian nằm dưỡng thương tại Viện Điều dưỡng Thương binh Đà Nẵng (giai đoạn 1971-1972), tôi thường ngồi đàn cho anh em cùng khoa nghe. Những bài hát “Lính đảo xa”, “Trường Sơn đông, Trường Sơn tây” vang lên, vừa gợi lại kỷ niệm đánh giặc, vừa như lời động viên chúng tôi sống đẹp. Khi mới bị thương, một số anh em buồn lắm, nhưng sau những buổi chiều đàn hát, họ dần vui hơn và kể chuyện đời lính. Tiếng đàn đã là “liều thuốc” tinh thần vô giá, giúp tôi và đồng đội vượt qua nỗi đau thể xác.



