Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Hồi ức của những người làm “chấn động địa cầu” - NHỚ MÃI NHỮNG ĐỒNG ĐỘI ĐÃ HY SINH

Chiến thắng lịch sử Điện Biên Phủ là sự kết tinh của nhiều nhân tố, trong đó quan trọng nhất là sự lãnh đạo sáng suốt của Đảng và Chủ tịch Hồ Chí Minh; của chủ nghĩa yêu nước, tinh thần cách mạng, sức mạnh đại đoàn kết toàn dân tộc, bản lĩnh và trí tuệ Việt Nam, của ý chí quyết chiến, quyết thắng và sức mạnh của Quân đội nhân dân, lực lượng vũ trang nhân dân Việt Nam. Chiến thắng Điện Biên Phủ đồng thời là chiến thắng của tình đoàn kết chiến đấu bền chặt, thủy chung, son sắt giữa quân đội, nhân

27/01/2026Hà Thanh (Báo Bình Phước)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trò chuyện với chúng tôi, chiến sĩ Điện Biên năm xưa - trung úy Từ Hữu Quế lặng đi trong giây lát rồi nói: “Tôi nhớ mãi trận đánh có nhiều đồng chí đã hy sinh”. Ông Quế quê ở huyện Thạch Hà, tỉnh Hà Tĩnh, hiện ngụ tại khu phố Phú Thịnh, phường Tân Phú (TX. Đồng Xoài), năm nay đã 83 tuổi và có 60 năm tuổi đảng. Kể về thời kỳ trong quân ngũ, đặc biệt là những ngày tháng trực tiếp tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, đôi mắt ông sáng lên, giọng kể hào hứng như sống lại thời trai trẻ và có lúc lại chùng xuống khi nói về sự hy sinh của đồng đội.


Ông Từ Hữu Quế

Ông Từ Hữu Quế nhập ngũ tháng 3-1949, đến năm 1951 xuất ngũ, năm 1952 lại tái ngũ thuộc Đại đội 83, Tiểu đoàn 439, Trung đoàn 98, Đại đoàn 316. Tháng 11-1953, đơn vị ông được lệnh lên mặt trận Điện Biên và tham gia chiến đấu ở khu Đông (Đồi A1, C1). Ông Quế nhớ lại: “Ngày 1-4-1954, quân ta mở chiến dịch đợt 2, tiểu đoàn tôi được lệnh đánh vào đồi C1. Khoảng 4 giờ chiều, trời mưa lớn, giao thông hào ngập nước, 7 giờ tối đơn vị được lệnh xuất kích. Mãi đến 3 giờ sáng quần nhau với giặc, quân ta mới hoàn thành đột phá khẩu và tiến thẳng lên sở chỉ huy địch trên đồi C1. Đến ngày 10-4, địch tăng viện và chiếm lại được đồi C1. Đêm 10-4, tiểu đoàn trưởng của tôi là đồng chí Thiết bảo còn 3 điếu thuốc lào, chia nhau hút thì ngay sau đó bị pháo của địch tập kích làm 9 đồng chí hy sinh tại chỗ. Cũng trong đêm đó đại đội và tiểu đoàn của tôi bị thương vong khá nặng nề. Cả đại đội chỉ còn 9 người, tôi cũng bị thương và được đưa về tuyến sau”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn