Hồi ức Điện Biên
ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ NGUYỄN BỈNH KHIÊM
“Hồi ức Điện Biên”
Vào những ngày cuối năm này, là những ngày của thương nhớ về những kỉ niệm của những năm tháng. Hiểu được điều đó, Đoàn thanh niên xã Nguyễn Bỉnh Khiêm đã đến thăm hỏi, động viên những người cựu chiến binh đã hy sinh tuổi thanh xuân để bảo vệ Tổ Quốc. Một trong những người lính năm ấy mà chúng tôi đến thăm hỏi là cụ Nguyễn Đức Thoa - người con của thôn Trấn Hải xã Nguyễn Bỉnh Khiêm, cụ là cựu chiến binh hiếm hoi còn sống đã tham gia vào trận chiến Điện Biên Phủ.
Trước mắt chúng tôi là cụ già râu tóc bạc phơ, tai có phần điếc, khi được hỏi về hồi ức trận chiến Điện Biên Phủ năm 1954 với cụ là cả một quãng đời hiện về rõ mồn một. Khi ấy, cụ mới 18 tuổi, là một chiến sĩ trong đội hình tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ – trận đánh được coi là lớn nhất, khốc liệt nhất trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp.
Cuối năm 1953, đơn vị của của cụ hành quân suốt nhiều tháng trời, băng rừng, vượt núi để tiến về Điện Biên. Con đường tiếp tế gian nan đến mức có những ngày chỉ ăn cơm nắm muối vừng, vai gùi đạn nặng trĩu, chân trần lội bùn, nhưng không ai kêu ca một lời. Cụ kể, lúc đó ai cũng hiểu: trận đánh này là trận quyết chiến chiến lược, thắng là đất nước mở ra trang sử mới.
Ngày 13 tháng 3 năm 1954, chiến dịch chính thức nổ ra. Trận mở màn đánh vào cứ điểm Him Lam. Pháo của ta đồng loạt khai hỏa, rung chuyển cả thung lũng Điện Biên. Lần đầu tiên, cụ chứng kiến hỏa lực của ta mạnh mẽ đến vậy. Dưới làn đạn dày đặc, bộ đội ta kiên cường tiến lên, từng mét hào được đào sâu, từng lô cốt địch bị đánh sập.
Cụ nhớ rõ những đêm đào hào trong im lặng, cuốc xẻng thay cho súng, đất đá được chuyền tay nhau trong ánh đèn dầu leo lét. Địch bắn phá liên tục, có những đồng đội vừa đào xong đoạn hào thì trúng đạn, ngã xuống ngay trước mắt. Đau xót là thế, nhưng không ai lùi bước. Tất cả đều tin rằng, mỗi nhát cuốc hôm nay là một bước tiến đến ngày độc lập.
Trận đánh kéo dài suốt 56 ngày đêm, gian khổ đến tột cùng. Cái đói, cái rét, bom đạn và thương vong luôn rình rập. Nhưng tinh thần của bộ đội ta thì chưa bao giờ suy giảm. Cụ kể, có những lúc tưởng như kiệt sức, chỉ cần nghĩ đến quê hương, đến ngày đất nước không còn bóng quân thù, là lại đứng dậy cầm súng tiếp tục chiến đấu.
Chiều ngày 7 tháng 5 năm 1954, khi lá cờ “Quyết chiến – Quyết thắng” tung bay trên nóc hầm chỉ huy của tướng Đờ Cát-xtơ-ri, ông và đồng đội ôm chầm lấy nhau, nước mắt hòa cùng bùn đất. Chiến thắng Điện Biên Phủ đã kết thúc cuộc kháng chiến chống Pháp kéo dài chín năm, mở ra một trang sử mới cho dân tộc Việt Nam.
Kể đến đây, cụ lặng đi. Rất nhiều đồng đội của cụ đã nằm lại nơi chiến trường Điện Biên, không kịp trở về. Cụ nói, chiến thắng ấy được đánh đổi bằng máu xương của biết bao người lính trẻ. Và điều cụ mong mỏi nhất là thế hệ hôm nay luôn ghi nhớ, trân trọng hòa bình, sống xứng đáng với những hy sinh lớn lao của cha anh.
Nguyễn Tiến Dũng
Bí thư Chi Đoàn Trấn Bắc



