Cựu chiến binh

HỒI ỨC THÁNG 3/1975

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Văn Đạt (Đoàn xã Nguyễn Bỉnh Khiêm)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

ĐOÀN TNCS HỒ CHÍ MINH XÃ NGUYỄN BỈNH KHIÊM

“CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA”

Vào buổi chiều cuối mùa đông năm 2025, Đoàn thanh niên chúng tôi có dịp được đến thăm cựu chiến binh Trần Văn Hạnh, sinh năm 1955, thôn Ngãi Đông, xã Nguyễn Bỉnh Khiêm, là người lính đã từng tham gia chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử vào tháng 3 năm 1975.

Qua lời chào và hỏi thăm sức khỏe, mặt ông hằn lên những đường gân và nghẹn ngào kể lại trận đánh vào tháng 3 năm 1975. Câu chuyện đã qua cách đây hơn 50 năm nhưng những chi tiết mà ông kể lại ngỡ như vừa diễn ra.

Ông kể: Tôi nhập ngũ năm hai mươi tuổi, cái tuổi mà bây giờ người ta còn đang mơ mộng về tương lai. Ngày ấy lúc tôi lên đường trong balô nhẹ lắm: vài bộ quần áo và một nắm cơm mẹ dúi vội vào tay tôi ở bến xe. Mẹ không khóc, chỉ dặn đúng một câu: “Cố sống mà trở về con nhé.”

Sau 3 tháng huấn luyện ở Yên Tử - Quảng Ninh tôi được điều vào chiến trường Quảng trị, nơi bom nổ ngày đêm, rừng già cháy sém, mùi khói súng trộn lẫn mùi cơm. Chúng tôi gọi nhau bằng “đồng chí”, nhưng thương nhau như ruột thịt. Có thằng mới hôm qua còn chia nhau nửa bi đông nước, hôm sau đã nằm lại bên sườn đồi, không kịp trăng trối một lời.

Tôi nhớ nhất là đêm phục kích đánh kho Mai Hắc Đế ở Buôn Mê Thuột. Đêm hôm đó trăng sáng lạ thường. Thắng – thằng lính trẻ nhất tiểu đội – thì thầm với tôi rằng hòa bình, nó sẽ về cưới vợ, dựng cái nhà nhỏ cạnh ruộng lúa. Tôi chưa kịp trả lời thì pháo dội xuống. Khi khói tan, Thắng không còn nữa.

Tờ mờ sáng hôm sau chúng tôi được lệnh xuất kích tiến đánh tổng kho Mai Hắc Đế, nơi chứa rất nhiều vũ khí đạn dược của quân thù. Đúng 4h sáng trung đội tôi được lệnh xuất kích, sau màn pháo rền vang, chúng tôi tiến dưới làn đạn pháo và đã tiếp cận được cổng kho, quân địch mất kiểm soát từ trong các lô cốt lã pháo như trút làm chúng tôi không thể tiếp cận được doanh trại. Với kỹ năng tôi đã được rèn luyện, tôi vác khẩu B40 trên vai ngắm thẳng miệng lô cốt (nơi tên lính giực đang điên cuồng nã đạn) sau phát nổ tôi tiêu diệt được tên lính đó mở đường cho đồng đội tiến vào. Đến khoảng 10 sáng đơn vị tôi đã giải quyết xong kho Mai Hắc Đế, góp phần cho thành công của chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử.

Ngày nay đất nước yên tiếng súng, tôi trở về với một danh hiệu chiến sỹ vẻ vang. Làng xóm đổi thay nhiều, chỉ có mộ đồng đội là nằm yên lặng trên những quả đồi. Mỗi lần thắp nhang, tôi lại nghe như họ đang cười, chắc các anh đang vui mừng vì đất nước được thống nhất như ngày hôm nay.

Giờ tóc đã bạc, tôi không kể chuyện chiến tranh để khoe mình anh hùng. Tôi chỉ muốn người trẻ hiểu rằng: hòa bình không tự nhiên mà có. Nó được đổi bằng tuổi xuân, bằng máu, và bằng cả những giấc mơ chưa kịp thành hình của một thế hệ./.

ĐOÀN XÃ NGUYỄN BỈNH KHIÊM

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn