Hồi ức thời hoa lửa
Lịch sử của dân tộc Việt Nam ta chính là một “Thời hoa lửa” – thời của những cuộc kháng chiến chống giặc ngoại xâm trường kỳ, và để có được những chiến thắng oanh liệt ghi dấu lịch sử như vậy chính là nhờ vào những người lính mang trong mình tình yêu nước rực lửa, cháy hoài chẳng phai. Họ chiến đấu, họ hy sinh chẳng ngại thân mình, có những chiến binh đã ngã xuống vì bom lửa kẻ thù, có những cựu chiến binh vẫn sống và ngắm nhìn Tổ quốc dấu yêu. Bác Mạc Văn Hùng (1959) – một trong những cựu chiến binh góp phần cho hòa bình Tổ quốc. Bác trực thuộc Đại đội 42 – Trung đoàn 4, Sư đoàn 337 (1979).
Cũng như bao đồng đội khác, bác Hùng lên đường nhập ngũ khi vừa tròn 19 tuổi. Sau 6 tháng huấn luyện miệt mài, ở tuổi 20 – cái tuổi đẹp nhất của thanh xuân, của những ước mơ và hoài bão rực rỡ – bác chính thức bước chân vào chiến trận. Gác lại sau lưng mái nhà thân thương, con đường làng quen thuộc và những buổi chiều quê yên ả, bác khoác lên mình màu áo lính để dấn thân vào nơi bom đạn, nơi mà ranh giới giữa sự sống và cái chết vô cùng mong manh. Bác là chiến sĩ trực tiếp tham gia Trận Đồng Đăng trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới phía Bắc tháng 2 năm 1979, tại khu vực Cao Bằng – Lạng Sơn, nơi quân đội Việt Nam đối đầu với kẻ thù Trung Quốc thời bấy giờ.
Hồi ức thời hoa lửa của bác vẫn còn đó. Khi nhắc lại những tháng ngày chiến đấu ác liệt ấy, bác vô cùng xúc động và nghẹn ngào:
“Mệt! Rất mệt, nhưng được cái tự hào.”
Rồi bác kể lại câu chuyện mà có lẽ bản thân sẽ chẳng thể quên: Một đêm, khi đơn vị đang rút chạy xuyên rừng thì bị địch truy đuổi. Khoảng cách giữa hai bên chừng 600 – 700 mét. Do địa hình rừng núi hiểm trở, xe cơ giới của địch không thể tiến sâu, chúng liền bắn loạn xạ về hướng quân ta rút lui.
Trong lúc đó, một đồng đội của bác bị trúng đạn, có thể là vào hông hoặc đùi, bác cũng chẳng nhớ rõ, đau quá không thể tiếp tục chạy, liền ngã vật xuống bên gốc cây. Thấy vậy, bác Hùng cùng một đồng đội khác đã quay trở lại cứu giúp.
Người lính bị thương gào lên trong đau đớn:
“Mất một thằng chưa thua được chứ mất ba thằng là nguy đấy! Quân mình vừa mấy thằng chết rồi. Mày muốn đoàn tụ theo à?”
Nghe vậy, người đồng đội đi cùng bác quát lên: “Thôi ông đừng nói nữa!”
Không do dự, hai người chia nhau: Một người cõng thương binh, người còn lại mang súng và toàn bộ trang bị của đồng đội bị thương để giảm bớt gánh nặng, rồi tiếp tục chạy xuyên rừng trong làn đạn không ngớt của kẻ địch.
Cảnh tượng ấy thật chẳng dám tưởng tượng! Sau khi giành được chiến thắng, cảm xúc vỡ òa. Bác Mạc Văn Hùng nhớ lại: “Ông nào còn sức thì reo lên vì mừng chiến thắng.”
Sau đó cả đơn vị tỏa ra đi tìm những người đồng đội khác. Ai còn sống thì dìu, ai bị thương thì cõng về. Trong niềm hân hoan chiến thắng ấy vẫn đan xen nỗi buồn đau quặn thắt bởi quân ta thương vong không ít, nhiều đồng đội của bác đã vĩnh viễn nằm lại nơi chiến trường ác liệt còn mù mịt khói bom đạn và mùi thuốc súng đến rợn người ấy.
Quả thật, sự thắng lợi của tháng 2 năm đỏ lửa ấy có được là nhờ sự kiên cường chiến đấu cũng như tinh thần đoàn kết của bác Mạc Văn Hùng cùng đồng đội, nhờ lòng dũng cảm không ngại hy sinh của những người lính đã khuất tên.
Sau khi Việt Nam rút quân và tuyên bố hoàn thành mục tiêu, bác Hùng làm đơn xin ra quân. Khi ấy, mẹ của bác có 9 người con, đứa út chưa đầy 4 tuổi, gia đình rất cần lao động chính. Trở về quê hương, người cựu chiến binh ấy tiếp tục lao động, đóng góp cho xã hội, phụ giúp gia đình, sống một cuộc đời giản dị như bao người lính trở về sau chiến tranh – mang theo trong mình ký ức không thể nào quên của một thời lửa đạn, ký ức ấy khiến bác có thể tự tin vỗ khoang ngực trái một cách đầy tự hào và nói rằng: “Tôi là một cựu chiến binh của đất nước Việt Nam.”
Hình ảnh bác cựu chiến binh Mạc Văn Hùng chính là bức chân dung sống động và cao đẹp về người lính Bộ đội Cụ Hồ – những con người bước ra từ “Thời hoa lửa” với nhân cách sáng ngời. Ở bác, ta thấy sự hội tụ của một ý chí sắt đá và lòng yêu nước nồng nàn; cái tuổi đôi mươi đẹp nhất đời người, bác đã sẵn sàng gác lại tình riêng để dấn thân vào nơi hòn tên mũi đạn, đối mặt với sinh tử mong manh tại nơi chiến trường khốc liệt Đồng Đăng, Lạng Sơn. Sau ngần ấy năm, mang trong tâm trí những ký ức thời oanh liệt tuổi trẻ – ký ức của niềm sung sướng trong phút giây chiến thắng hay ký ức của sự tàn khốc và đau thương nơi chiến trường – mỗi lần bác nhớ về nó là lại thêm một lần dậy sóng niềm tự hào của một người đã tận hiến tuổi trẻ cho độc lập dân tộc. Kết thúc chiến sự, phẩm chất cao quý ấy một lần nữa tỏa sáng qua lối sống giản dị, khiêm nhường tại quê hương Thanh Hà. Bác không chọn nghỉ ngơi mà tiếp tục lao động, cống hiến, giữ vững kỷ luật và tác phong anh bộ đội trong từng việc làm nhỏ nhất. Ánh mắt sáng ngời niềm tin trên gương mặt bác chính là minh chứng cho một nhân cách lớn: một người lính kiên cường trong chiến đấu và một công dân mẫu mực giữa đời thường.
Câu chuyện về cựu chiến binh Mạc Văn Hùng mang ý nghĩa sâu sắc, nhắc nhở chúng ta về lòng yêu nước, tinh thần dũng cảm và sự hy sinh to lớn của những người đã cống hiến tuổi trẻ để bảo vệ Tổ quốc. Qua những ký ức chiến tranh đầy gian khổ, mất mát, họ giúp thế hệ hôm nay hiểu rõ giá trị của hòa bình, biết trân trọng những gì đang có và sống có trách nhiệm hơn với đất nước. Đồng thời, nghị lực vượt qua thương tật, khó khăn để vươn lên trong cuộc sống của cựu chiến binh là tấm gương sáng về ý chí và bản lĩnh. Câu chuyện ấy cũng làm nổi bật tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo sơn, thể hiện những giá trị nhân văn cao đẹp cần được gìn giữ và tri ân.
Vì thế, thế hệ trẻ chúng ta cần phải có trách nhiệm trong việc bảo vệ, giữ gìn, đóng góp và xây dựng Tổ quốc ngày càng giàu mạnh. Thế hệ trẻ hôm nay là tiếp bước cha anh, sống có lý tưởng và đóng góp tích cực cho xã hội. Chúng ta cần không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, trau dồi kỹ năng để xây dựng đất nước vững bền. Bên cạnh đó, việc gìn giữ và phát huy các giá trị truyền thống tốt đẹp, biết ơn những thế hệ đi trước, đặc biệt là các cựu chiến binh đã hy sinh vì Tổ quốc, cũng là trách nhiệm vô cùng quan trọng. Thanh niên cần sống có kỷ luật, biết yêu thương, chia sẻ, tham gia các hoạt động cộng đồng, bảo vệ môi trường và tôn trọng pháp luật. Khi mỗi bạn trẻ ý thức được trách nhiệm của mình, họ sẽ trở thành lực lượng năng động, sáng tạo, góp phần quyết định tương lai của đất nước.
Xin cảm ơn bác Mạc Văn Hùng vì đã dành thời niên thiếu của mình cho Tổ quốc và góp phần cho trang sử vàng Việt Nam. Câu chuyện của bác sẽ mãi trường tồn và tiếp thêm ngọn lửa nhiệt huyết cho thế hệ trẻ vững bước xây dựng và bảo vệ đất nước hôm nay và mai sau. Qua câu chuyện ấy, chúng ta càng thêm biết ơn, hiểu sâu sắc hơn về những người chiến sĩ: Giữa chiến trường khắc nghiệt, tàn khốc vẫn mang trong mình lòng quả cảm, bất khuất và kiên cường chiến đấu giành thắng lợi cho đất nước đến tận hơi thở cuối cùng.



