Cựu chiến binh

hồi ức tuổi trẻ

kể về những năm thắng chiến tranh

Hải Phòng22/08/2026Phố (Đoàn xã Đông Thái)7 lượt xem0 lượt chia sẻ
hồi ức tuổi trẻ

Hồi ức một thời hoa lửa: Chân dung người lính chiến trường

Năm 1980, giữa lúc đất nước bước vào những năm tháng bảo vệ biên giới và làm nghĩa vụ quốc tế, chàng thanh niên Nguyễn Văn Bắc vừa tròn đôi mươi đã xếp lại sau lưng những êm đềm của tuổi trẻ, gác lại mái tranh nghèo và tiếng ru à ơi của mẹ. Theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, ông khoác lên mình bộ quân phục xanh chiến dịch, bước vào con đường quân ngũ với một lời thề sắt son: “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh.”

Đoàn quân của ông vượt qua những dải Trường Sơn trùng điệp, hướng về chiến trường Campuchia đầy thử thách. Nơi đây không chỉ là những ngày hành quân rạc cẳng dưới cái nắng bỏng da cháy thịt của miền nhiệt đới, mà còn là ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết.

"Chiến trường không có chỗ cho những tiếng thở dài, chỉ có tiếng súng gầm rú và khói đạn mịt mờ che lấp cả ánh mặt trời."

Những năm tháng ở chiến trường Campuchia là một thử thách tột cùng đối với thể xác lẫn tinh thần của người lính trẻ Nguyễn Văn Bắc. Âm thanh quen thuộc nhất đánh thức ông mỗi sớm mai không phải tiếng gà gáy, mà là tiếng réo của đạn pháo, tiếng nổ đanh thép của những trận càn quét và tiếng gọi đồng đội giật mình trong đêm tối.

Cuộc sống của người lính diễn ra ngay giữa lòng chiến trận. Giữa những cánh rừng già thâm u, bữa ăn của ông và đồng đội chỉ là nắm cơm vắt khô khốc nghẹn đắng ở cổ họng, đôi khi là chút muối mè hay măng rừng đắng ngắt. Giấc ngủ cũng trở thành xa xỉ. Một chiếc võng dù mắc tạm vào hai thân cây, tranh thủ chợp mắt khi tiếng súng vừa ngớt, lưng áo lúc nào cũng ướt đẫm mồ hôi và sương rừng lạnh buốt.

Có những đêm trăng, nhìn đồng đội nằm lại sau những loạt đạn giao tranh, ông Bắc lặng đi. Sự khốc liệt của chiến tranh đã cướp đi biết bao người bạn chiến đấu, nhưng nó cũng tôi luyện nên một bản lĩnh thép. Trong đôi mắt của người lính trẻ ấy, nỗi sợ hãi đã hóa thành ý chí kiên cường. Họ bấu víu vào nhau, chia sẻ từng ngụm nước trong vắt cuối cùng trên bình tông, truyền cho nhau hơi ấm của tình đồng chí, đồng bào giữa muôn trùng hiểm nguy.

Chiến tranh qua đi, những năm tháng ở chiến trường Campuchia đã trở thành một phần máu thịt trong ký ức của ông Nguyễn Văn Bắc. Dù thời gian có làm phai mờ đi tiếng súng đạn, nhưng những vết sẹo trên cơ thể và cả những kỷ niệm khắc cốt ghi tâm về một thời hoa lửa ấy vẫn mãi là minh chứng hào hùng cho một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sống, chiến đấu và hiến dâng tuổi thanh xuân trọn vẹn cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn