Cựu chiến binh

Hồi ức về chiến trường Xiêm Riệp

Nắng chiều miền Tây đổ màu vàng quánh xuống dòng sông Hậu, hất lên gương mặt chằng chịt vết xăm xước của ông Bảy. Ngồi trên chõng tre trước sân, tay nâng chén trà nốt ruốt bốc khói, tiếng dế gáy rỉ rả dưới lùm dâm bụt chợt kéo ông lội ngược dòng thời gian, trở về miền ký ức tàn khốc của gần nửa thế kỷ trước. ​Năm 1978, khi tiếng súng Pol Pot xé nát vệt biên giới Tây Nam, người đứa con đất xứ Dừa như ông Bảy khoác lên mình chiếc áo xanh bộ đội, hừng hực tiến sang Campuchia. Mùa khô năm đó, chiến trường Xiêm Riệp nóng như một lò bát quái. Cái nóng oi nồng hòa lẫn mùi thuốc súng và mùi khét của những cánh rừng cháy khát. ​Chiến trường Campuchia không chỉ có bom rơi đạn nổ, mà khốc liệt nhất là những trận phục kích vô hình. Địch ẩn nấp như bóng ma trong những khu rừng thốt nốt dày đặc, gài mìn lá, mìn K58 ở khắp mọi ngõ ngách. Ông Bảy nhớ như in trận đánh ở đền Preah Vihear. Trung đội của ông bị vây hãm suốt ba ngày đêm giữa cái nắng gần 40 độ. Nước uống cạn sạch, anh em phải vắt từng giọt sương trên lá cỏ hoặc liếm những giọt nước đọng trong kẽ đá để cầm cự. ​Nhưng nỗi đau xé lòng nhất không phải là cơn khát, mà là sự hy sinh của đồng đội. Chiều đó, Tư Tám—người bạn đồng hương Mỹ Tho cùng chia nhau từng củ khoai mì lùi—chỉ bước lệch một sải chân vào vệt cỏ rậm. Một tiếng "bùng" khô khốc vang lên. Cát bụi mù mạt. Tư Tám gục xuống khi tay vẫn còn nắm chặt chiếc gạt tàn làm bằng vỏ đạn pháo intended tặng đứa con gái nhỏ sắp tròn một tuổi ở quê nhà. Ông Bảy ôm lấy bạn, gào lên giữa tiếng súng đanh thép của địch, cảm nhận sức nóng của máu bạn thấm đẫm vai áo mình. ​Chiến tranh qua đi, ông Bảy trở về quê hương với một mảnh đạn còn găm lại trong khớp gối và đôi tai ùng ùng tiếng pháo. Người ta gọi ông là anh hùng, nhưng ông chỉ thấy mình là một người may mắn sống sót thay cho những đứa con tuổi mười tám, đôi mươi đã nằm lại dưới bóng thốt nốt phương Nam. ​Tách trà đã nguội lạnh từ lúc nào. Ông Bảy thở dài một tiếng nhè nhẹ, đưa bàn tay run rẩy gạt giọt nước mắt lăn qua g

An Giang22/08/2026Trương Quốc Bảo (Đoàn xã Đông Thái)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Câu chuyện thời hoa lửa

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn