Cựu chiến binh

Hội viên Hội Cựu TNXP xã Đăk Mar – Ông Đỗ Văn Vững

Quảng Ngãi03/12/2025Nguyễn Thị Xuân Hoài (Chi đoàn trường Mầm non Trạng Nguyên- Đoàn xã Đăk Mar)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của ông Đỗ Văn Vững, sinh năm 1950, những năm tháng thanh xuân nơi chiến trường đến giờ vẫn rực sáng như ngọn lửa không bao giờ tắt. Dù thời gian đã phủ bụi lên mái tóc bạc trắng, nhưng hễ nhắc đến Trường Sơn, đôi mắt ông vẫn ánh lên thứ ánh sáng kiêu hãnh và thiêng liêng – ánh sáng của một thời tuổi trẻ sống quên mình vì Tổ quốc.

Những năm đầu thập niên 70, quê hương ông Vững vẫn oằn mình trong tiếng bom nổ, khói súng và những chuyến xe tải ngược xuôi ra mặt trận.
Khi ấy, chàng thanh niên Vững vừa tròn đôi mươi, dáng người gầy nhưng rắn rỏi, tình nguyện rời quê nhà, khoác ba lô lên đường gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong.

Ông không khóc, nhưng trái tim thanh niên khi ấy đập rộn lên, vừa tự hào vừa lo lắng. Bởi ông biết, con đường phía trước không chỉ có lý tưởng mà còn đầy thử thách và cái chết rình rập từng ngày.

Nơi đóng quân đầu tiên của ông là vùng rừng núi Trường Sơn – nơi mà ngày đêm rung chuyển bởi tiếng bom của địch tìm cách cắt đứt đường tiếp vận.
Ông cùng đồng đội làm mọi việc: mở đường, tải đạn, tải gạo, đưa thương binh về trạm cứu chữa, lấp hố bom, dựng đường tạm để xe đi.

Có những đêm, đất trời nổ tung như muốn xé toạc mọi thứ. Gió rít, cây gãy, đất đá bay mù mịt. Vậy mà trong bóng đêm ấy, những con người tuổi đôi mươi vẫn vừa chạy, vừa đào, vừa khiêng từng hòm đạn, từng cáng thương binh, miệng hét lớn để át tiếng sợ hãi:

"Nhanh lên các đồng chí! Giữ được đường là giữ được sự sống cho chiến trường!"

Ông Vững từng kể, có lần đoàn xe đang tiến về hướng Nam thì bom nổ trúng đoạn đường vừa mở. Không kịp suy nghĩ, ông cùng tổ đội lao vào lấp hố bom, đẩy từng tảng đá bằng đôi tay rớm máu, để kịp cho xe qua trước khi máy bay địch quay lại.
“Chỉ cần chậm nửa phút, bao nhiêu chiến sĩ ở tuyến trước sẽ bị thiếu đạn, thiếu quân y,” ông nói.

Những vết thương ở chân ông – do mảnh bom, do đất đá vùi lấp – đến tận hôm nay vẫn còn. Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương lại đau nhức, nhưng ông chỉ cười:

"Đó là kỷ niệm… của thanh xuân tôi."

Hòa bình lập lại, ông Đỗ Văn Vững trở về quê hương. Mái nhà tranh xưa vẫn còn, mẹ ông già đi nhiều, còn ông thì mang theo những tháng năm chiến trường hằn trên thân thể và trong sâu thẳm trái tim.

Đôi chân ông không còn vững như trước, nhưng ý chí thì chưa bao giờ lùi bước.
Ông chăm lo ruộng đồng, dựng lại nhà cửa, rồi tham gia các hoạt động của địa phương. Mạnh mẽ là vậy, nhưng mỗi khi nhớ đồng đội đã nằm lại nơi rừng núi Trường Sơn, mắt ông lại rưng rưng.

Nay, khi là hội viên Hội Cựu TNXP xã Đăk Mar, ông Vững vẫn âm thầm cống hiến.
Ông tham gia tuyên truyền, kể chuyện truyền thống trong các buổi sinh hoạt của đoàn – đội. Bọn trẻ ngồi quây quần, chăm chú nghe từng lời ông kể – lời kể của một nhân chứng sống, giản dị mà thiêng liêng.

Ông nói với lớp trẻ:

“Các cháu may mắn được sinh ra trong hòa bình. Nhưng hòa bình này được đổi bằng máu của bao người. Phải sống sao cho xứng đáng.”

Mỗi câu chuyện ông kể đều là một mảnh ký ức, một ngọn lửa thắp lên lòng tự hào về lịch sử dân tộc.

Tuổi trẻ của ông Đỗ Văn Vững đã đi qua chiến tranh, nhưng những gì ông mang về cho đời không chỉ là vết thương.
Đó là ý chí, là niềm tin, là tình yêu đất nước không bao giờ phai nhạt.

Trong sâu thẳm tâm hồn ông, một thời hoa lửa vẫn cháy sáng – như ngọn đèn không tắt, soi lối cho thế hệ sau hiểu rằng:

“Tổ quốc có được hôm nay là nhờ những người đã dám sống, dám hy sinh, dám đặt thanh xuân mình lên con đường ra trận.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn