Hũ gạo nuôi quân của Mẹ Suốt
Hũ gạo nuôi quân của Mẹ Suốt – Tấm lòng của người mẹ giữa mưa bom bão đạn Trong những năm kháng chiến chống Mỹ cứu nước, bên dòng sông Nhật Lệ của tỉnh Quảng Bình, hình ảnh Mẹ Suốt chèo đò giữa bom rơi đạn nổ đã trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, sự quả cảm và đức hy sinh của người phụ nữ Việt Nam. Không chỉ ngày đêm đưa bộ đội, thương binh và hàng hóa vượt sông an toàn, mẹ còn âm thầm chắt chiu từng lon gạo, từng bữa ăn để góp sức nuôi quân nơi tuyến lửa ác liệt. Mẹ Suốt tên thật là Nguyễn Thị Suốt, sinh năm 1908 tại xã Bảo Ninh, thành phố Đồng Hới, Quảng Bình. Khi chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ lan rộng ra miền Bắc, sông Nhật Lệ trở thành trọng điểm đánh phá ác liệt bởi đây là tuyến giao thông quan trọng phục vụ chi viện cho chiến trường miền Nam. Máy bay Mỹ thường xuyên ném bom xuống bến phà, bến đò nhằm cắt đứt đường vận chuyển của ta. Trong hoàn cảnh hiểm nguy ấy, người phụ nữ ngoài 60 tuổi vẫn tình nguyện chèo đò đưa bộ đội qua sông bất kể ngày đêm. Giữa tiếng máy bay gầm rú và bom đạn dội xuống mặt nước, chiếc đò nhỏ của mẹ vẫn lặng lẽ vượt sóng. Có những hôm nước sông cuộn đỏ vì đất đá và khói bom, nhưng mẹ Suốt vẫn bình tĩnh chèo lái, động viên bộ đội yên tâm sang sông làm nhiệm vụ. Nhiều chiến sĩ sau này kể lại rằng, nhìn dáng mẹ gầy gò nhưng cứng cỏi đứng giữa mưa bom, ai cũng thêm vững lòng và cảm nhận được tình thương của hậu phương dành cho tiền tuyến. Không chỉ chở đò, mẹ Suốt còn dành dụm từng bát gạo trắng trong gia đình để nuôi bộ đội. Cuộc sống thời chiến rất thiếu thốn, người dân Quảng Bình khi ấy phải ăn độn khoai sắn, nhưng mẹ vẫn cố gắng để dành phần gạo ngon nhất cho những người lính hành quân qua bến sông. Trong căn nhà nhỏ đơn sơ, mẹ thường nấu nồi cơm nóng, bát nước chè xanh cho bộ đội nghỉ chân trước khi tiếp tục lên đường. Với mẹ, các anh chiến sĩ cũng như con cháu trong nhà, đi đánh giặc là để giữ yên đất nước cho mọi người được sống trong hòa bình. Điều khiến nhiều người cảm phục không chỉ là lòng dũng cảm mà còn là tinh thần lạc quan của mẹ giữa chiến tranh ác liệt. Dù tuổi cao, sức yếu, mẹ vẫn luôn nhận phần việc khó khăn nhất và chưa bao giờ nghĩ đến chuyện lùi bước. Hình ảnh người mẹ tóc bạc phơ, chân trần đứng trên mũi đò giữa làn bom đã trở thành biểu tượng bất khuất của phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến. Năm 1968, trong một trận bom ác liệt của máy bay Mỹ bên dòng Nhật Lệ, mẹ Suốt anh dũng hy sinh khi đang làm nhiệm vụ. Sự hy sinh của mẹ để lại niềm tiếc thương vô hạn đối với quân và dân cả nước. Sau này, nhà thơ Tố Hữu đã viết bài thơ nổi tiếng “Mẹ Suốt” để ca ngợi người mẹ anh hùng của quê hương Quảng Bình: “Gan chi gan rứa mẹ nờ,
Mẹ rằng: cứu nước, mình chờ chi ai...” Ngày nay, tên tuổi Mẹ Suốt đã trở thành biểu tượng thiêng liêng của lòng yêu nước và đức hy sinh cao cả. Bên dòng Nhật Lệ vẫn còn tượng đài Mẹ Suốt hiên ngang nhìn ra sóng nước như nhắc nhở các thế hệ hôm nay về một thời đất nước gian khổ nhưng đầy khí phách. Hũ gạo nuôi quân của mẹ năm xưa tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng tình yêu nước lớn lao, góp phần làm nên sức mạnh của hậu phương trong những năm tháng chiến tranh ác liệt nhất.



