Bài viết

Hũ muối nghĩa tình bên dòng kênh Vĩnh Tế

Hũ muối nghĩa tình bên dòng kênh Vĩnh Tế

An Giang25/06/2026Phường Đoàn Vĩnh Tế (Phường Đoàn Vĩnh Tế)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm đầu thập niên 1970, vùng đất biên cương dọc theo con kênh Vĩnh Tế thuộc tỉnh An Giang trở thành địa bàn tranh chấp vô cùng khốc liệt. Quân đội Mỹ và chính quyền Sài Gòn ráo riết thực hiện chính sách “bao vây kinh tế”, phong tỏa nghiêm ngặt mọi nguồn nhu yếu phẩm từ các phum sóc hướng về vùng căn cứ lòng núi của quân giải phóng. Trong đó, muối là thứ bị kiểm soát gắt gao nhất; địch hiểu rằng thiếu muối, bộ đội ta trong rừng sâu sẽ bị suy nhược cơ thể, sốt rét ác tính và mất sức chiến đấu.

Tại một ngôi nhà sàn lá nhỏ nằm chênh vênh bên bờ kênh Vĩnh Tế, má Sáu dường như không đêm nào ngủ yên giấc. Má là cơ sở bí mật của chi bộ xã, nhận nhiệm vụ thầm lặng: Tìm mọi cách chuyển muối vào cứ cho bộ đội.

Cái khó là đồn giặc đóng ngay đầu vàm kênh, lính gác sục sạo tất cả xuồng ghe qua lại. Nếu giấu muối dưới đáy xuồng, nước sông ngấm vào sẽ tan ngay, còn nếu bọc kín trong bao nilon thì chỉ cần một nhát súng hay lưỡi lê của giặc chọc xuống là lộ tẩy. Sau nhiều đêm suy nghĩ, nhìn những người phụ nữ trong xóm chèo xuồng đi bẻ bông súng, hái rau muống đồng để đem ra chợ bán, má Sáu đã nảy ra một sáng kiến ngụy trang vô cùng mưu trí.

Má tìm mua những đoạn tre già, rỗng ruột và có lóng dài. Má khéo léo chẻ đôi lóng tre, cạo sạch ruột rồi nhét đầy muối hạt đã được rang khô vào bên trong, sau đó dùng keo dán ép hai nửa lóng tre lại khít rịt như cũ, bên ngoài bôi thêm chút bùn đất cho cũ kỹ. Những ống tre đầy muối ấy được má bó chặt lại, giả làm chiếc bọc, chiếc mảng phao để thả trôi dưới nước bên mạn xuồng ba lá, hoặc ngụy trang khéo léo làm đòn gánh, làm rầm chèo xuồng.

Một buổi sớm tinh sương, má Sáu thong thả chèo chiếc xuồng ba lá chở đầy bông súng tươi, bên dưới mạn xuồng là chiếc bọc tre chứa hơn mười ký muối rang đang dập dềnh theo sóng nước. Khi chiếc xuồng vừa tiến đến gần vàm kênh Vĩnh Tế, tiếng quát lớn từ đồn địch vang lên, hai tên lính bảo an mang súng đứng trên bờ vẫy tay ra hiệu ép má phải tấp xuồng vào kiểm tra.

Giữa lằn ranh sinh tử, khi họng súng của giặc chỉ cách mình vài bước chân, má Sáu vẫn giữ một thái độ bình thản đến lạ lùng. Má ghìm chèo, quệt những giọt mồ hôi trên gương mặt rạm nắng, cười chất phác: "Mấy chú hai dậy sớm hung ha. Già tranh thủ bẻ ít bông súng đem ra chợ đổi mấy lon gạo ăn qua ngày, mấy chú coi giùm chứ thân già này có gì đâu."

Một tên lính nhảy xuống xuồng, hắn dùng mũi giày đá qua đá lại đống bông súng ướt sũng, rồi nhìn xuống mạn xuồng thấy mấy khúc tre già dập dềnh nước. Hắn chủ quan nghĩ đó chỉ là những khúc tre nghèo nàn mà người dân miền sông nước thường buộc vào mạn xuồng để giữ thăng bằng hoặc làm phao buộc dây. Địch không hề mảy may nghi ngờ rằng bên trong những thớ gỗ tre khô khốc ấy lại là thứ tài nguyên quý giá đang nuôi sống cả một đại đội bộ đội ở chiến khu. Chúng xua tay cho đi.

Chiếc xuồng của má Sáu tiếp tục lướt nhẹ trên dòng kênh Vĩnh Tế, đi sâu vào vùng giáp ranh. Đêm hôm đó, dưới rặng tràm rậm rạp, những ống tre được chẻ ra, từng hạt muối trắng tinh, khô ráo được đổ đầy vào chiếc hũ của đơn vị trong niềm vui mừng, xúc động của các chiến sĩ cách mạng.

Câu chuyện hũ muối ngụy trang bên dòng kênh Vĩnh Tế là một minh chứng sống động, chân thực cho tấm lòng kiên trung và trí tuệ của người dân An Giang thời hoa lửa. Bằng những vật dụng đời thường nhất, người mẹ miền biên thùy đã vượt qua mạng lưới đồn bốt hiểm ác của kẻ thù, giữ vững mạch máu tiếp tế cho tiền tuyến dưới sự che chở vững chắc của thế trận lòng dân.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn