Anh hùng Lực lượng vũ trang

HUYỀN THOẠI NGƯỜI ANH HÙNG LA VĂN CẦU VÀ CÁNH TAY ĐỂ LẠI NƠI CHIẾN HÀO

Bài viết là dòng hồi tưởng và lòng biết ơn sâu sắc gửi tới Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu – người chiến sĩ đã nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay bị thương gãy nát để tiếp tục ôm bộc phá xông lên tiêu diệt cứ điểm địch trong chiến dịch Biên giới Thu Đông năm 1950. Tấm gương rực lửa của ông là bản hùng ca bất diệt về ý chí kiên cường, tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh", qua đó thắp lên ngọn lửa lý tưởng, trách nhiệm và niềm tự hào dân tộc cho thế hệ sinh viên hôm nay.

Cao Bằng27/08/2026Liên chi Đoàn khoa Cơ khí (Trường Đại học Kỹ thuật Công nghiệp - ĐHTN )1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lịch sử dân tộc Việt Nam là những trang viết được khắc họa không chỉ bằng bút mực, mà bằng máu, mồ hôi và nước mắt của biết bao thế hệ đi trước. Đối với những người trẻ sinh ra trong thời bình như chúng tôi, chiến tranh dường như chỉ còn là những thước phim tài liệu hay những dòng chữ in trên trang sách giáo khoa. Nhưng khi chạm tay vào những "Câu chuyện thời hoa lửa", chạm vào ký ức của những nhân chứng sống đã bước qua lằn ranh sinh tử, chúng tôi mới thực sự hiểu được cái giá quá đắt của hai chữ "Hòa bình". Một trong những ngọn đuốc sáng rực rỡ nhất soi đường cho thế hệ trẻ hôm nay chính là Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân La Văn Cầu.

Từ cậu bé nghèo mang nợ nước thù nhà đến người lính Cụ Hồ

Anh hùng La Văn Cầu sinh năm 1931 trong một gia đình nông dân nghèo người dân tộc Tày tại huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng. Tuổi thơ của ông là những tháng ngày cơ cực dưới ách đô hộ của thực dân Pháp. Chứng kiến cảnh nước mất nhà tan, cha bị bắt đi phu rồi bị đánh đập đến chết, ngọn lửa căm thù giặc và khát vọng giải phóng quê hương đã sớm nung nấu trong huyết quản của cậu thiếu niên họ La.

Năm 1948, khi mới 17 tuổi, La Văn Cầu khai tăng tuổi để được gia nhập quân ngũ. Khoác lên mình màu xanh áo lính, ông mang theo tâm nguyện giản dị mà vĩ đại: "Đánh đuổi giặc Pháp, trả thù cho cha, giành lại độc lập cho dân tộc". Từ đó, bước chân của người chiến sĩ trẻ đã in dấu trên khắp các mặt trận gian khổ nhất, chiến đấu với tinh thần dũng cảm, mưu trí và kỷ luật thép.

Biết hy sinh nên chẳng nhiều lời: Nhờ đồng đội chặt đứt cánh tay

Đỉnh cao trong cuộc đời binh nghiệp của Anh hùng La Văn Cầu, và cũng là câu chuyện khiến triệu triệu trái tim Việt Nam lay động, diễn ra vào đêm 16 tháng 9 năm 1950, trong trận đánh đồn Đông Khê mở màn cho Chiến dịch Biên giới Thu Đông.

Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt. Địch với hỏa lực mạnh từ trong lô cốt liên tục xả đạn như mưa nhằm bẻ gãy các đợt tấn công của quân ta. Tổ bộc phá của La Văn Cầu được giao nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: Ôm những khối thuốc nổ nặng hàng chục ký lách qua hàng rào thép gai, tiếp cận và tiêu diệt lô cốt mẹ. Trên đường tiến vào mục tiêu, ông trúng đạn. Một viên đạn xuyên qua má, một viên khác bắn nát bấy cánh tay phải.

Giữa khoảnh khắc sinh tử, máu chảy đầm đìa, đau đớn đến tột cùng, cánh tay phải gãy nát lủng lẳng trở thành vật cản, khiến ông không thể trườn lên phía trước. Lằn ranh giữa việc lùi lại phía sau để giữ mạng sống hay tiếp tục tiến lên hoàn thành nhiệm vụ mỏng manh hơn bao giờ hết. Thế nhưng, trong khói bụi mù mịt của chiến trường, lý tưởng cách mạng đã chiến thắng nỗi đau thể xác.

Ông gọi người đồng đội là Nông Văn Thoa lại và dứt khoát ra lệnh: "Cậu chặt đứt cánh tay đi cho mình, để mình vướng không đánh được". Người đồng đội chần chừ, nước mắt tuôn rơi không nỡ hạ dao. Ông phải gắt lên: "Chặt đi, để mình còn đi làm nhiệm vụ!". Dưới ánh chớp của đạn pháo, nhát dao oan nghiệt nhưng oai hùng vung xuống. Chặt đứt cánh tay gãy nát của chính mình, La Văn Cầu cắn răng chịu đựng cơn đau xé thịt, dùng tay trái ôm quả bộc phá nặng 12kg, rướn người trườn lên áp sát mục tiêu. Tiếng nổ rung chuyển đất trời của quả bộc phá ấy đã phá tan lô cốt mẹ, mở đường cho quân ta xông lên tiêu diệt hoàn toàn cứ điểm Đông Khê.

Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, ông ngất lịm đi vì mất máu quá nhiều. Năm đó, La Văn Cầu mới 19 tuổi – độ tuổi rực rỡ nhất của thanh xuân.

Khúc tráng ca vang mãi đến hiện tại

Sự hy sinh quên mình của La Văn Cầu đã trở thành biểu tượng rực rỡ của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Năm 1952, tại Đại hội Anh hùng và Chiến sĩ thi đua toàn quốc lần thứ nhất, ông là một trong 7 người đầu tiên được Chủ tịch Hồ Chí Minh phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Trở về đời thường với cơ thể mang thương tật, mất đi một cánh tay và mang trong mình nhiều mảnh đạn, nhưng khí chất của người lính Cụ Hồ trong ông chưa bao giờ tàn phai. Đại tá La Văn Cầu sống một cuộc đời vô cùng giản dị, mẫu mực. Dù chiến công vang dội lẫy lừng, ông không bao giờ tự mãn mà luôn khiêm tốn nhận mình chỉ làm đúng trách nhiệm của một người công dân khi Tổ quốc lâm nguy. Cánh tay để lại nơi chiến hào Đông Khê năm xưa đã hóa thành tượng đài bất tử, nhắc nhở muôn đời sau về một thế hệ "Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh".

Bài học lý tưởng cho người trẻ hôm nay

Khép lại trang sử hào hùng về trận đánh Đông Khê, nhìn lại bản thân mình và thế hệ thanh niên, sinh viên hiện tại, lòng tôi trào dâng một sự xót xa pha lẫn niềm tự hào mãnh liệt. Năm 19 tuổi, Anh hùng La Văn Cầu sẵn sàng phế bỏ một phần cơ thể, đối mặt với cái chết để giành lại mảnh đất quê hương. Còn chúng tôi, năm 19 tuổi, được ngồi trong những giảng đường khang trang, được tiếp cận với tri thức toàn cầu, được tự do theo đuổi đam mê mà không phải nghe tiếng còi báo động hòng tránh bom đạn.

Hòa bình mà chúng ta đang hít thở không phải là thứ tự nhiên mà có, đó là bầu không khí được chắt lọc từ máu xương của những người anh hùng như bác Cầu và hàng triệu liệt sĩ vô danh khác. Hiểu được điều đó, chúng tôi nhận ra rằng: Biết ơn không chỉ là những lời nói suông, mà phải biến thành hành động.

Câu chuyện về cánh tay bị chặt đứt của Đại tá La Văn Cầu chính là bài học đắt giá nhất về ý chí vươn lên. Những khó khăn, áp lực trong học tập, công việc của chúng ta hiện nay thực sự quá nhỏ bé so với những gì thế hệ đi trước đã chịu đựng. Tấm gương của ông thôi thúc tôi và các bạn sinh viên phải nỗ lực học tập không ngừng, trang bị cho mình bản lĩnh vững vàng, đạo đức trong sáng. Chúng ta không cầm súng ra chiến trường, nhưng chúng ta phải là những chiến sĩ trên mặt trận tri thức, kinh tế và văn hóa, kiên quyết bảo vệ độc lập chủ quyền và xây dựng đất nước Việt Nam ngày càng phồn vinh, hạnh phúc.

"Thời hoa lửa" đã lùi xa, nhưng ngọn lửa cháy trong tim người anh hùng La Văn Cầu sẽ còn rực sáng mãi, truyền hơi ấm và sức mạnh cho lớp lớp thanh niên Việt Nam tự tin bước về phía trước.


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HUYỀN THOẠI NGƯỜI ANH HÙNG LA VĂN CẦU VÀ CÁNH TAY ĐỂ LẠI NƠI CHIẾN HÀO | Câu chuyện thời hoa lửa