Bài viết

Huyền thoại sống bên dòng Long Đại

Quảng Ninh03/07/2026Vũ Tuấn Hưng (LCĐ Khoa Công nghệ thông tin)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1965, chàng trai trẻ Lê Xuân Sinh gia nhập lực lượng Thanh niên xung phong, chiến đấu tại "tọa độ chết" phà Long Đại và đường 20 Quyết Thắng – nơi bom Mỹ cày xới không sót một tấc đất. Với nhiệm vụ rà phá bom mìn, thông đường cho xe ra tiền tuyến, ông và các đồng đội luôn đối mặt với cái chết trong gang tấc. Trong những năm tháng khốc liệt đó, ông Sinh đã có một trải nghiệm hy sinh hiếm có: Ba lần được đơn vị tổ chức truy điệu sống trước khi vào trận địa. "Trước khi tôi ôm bộc phá đi phá bom nổ chậm, anh em trong đơn vị đứng xếp hàng, thắp hương, đọc lời điếu văn và chào vĩnh biệt. Lúc đó không ai khóc, chỉ có một quyết tâm bằng mọi giá phải mở đường cho xe qua," ông Sinh xúc động kể lại với thế hệ trẻ. Trong một trận đánh ác liệt, một quả bom nổ gần đã hất tung ông lên, vùi lấp ông dưới đất đá. Khi đồng đội đào được ông lên, ông đã bất tỉnh, mất đi một bên mắt, một cánh tay và mang thương tật 81% trên cơ thể. Thế nhưng, người chiến sĩ ấy vẫn kiên cường sống sót. Giờ đây, ở tuổi xế chiều, khi ngồi trước ống kính ghi hình của thế hệ trẻ, người anh hùng già với một cánh tay còn lại vẫn nở nụ cười rạng rỡ. Những vết thương trên da thịt ông chính là những "bông hoa" đẹp nhất của một thời oanh liệt. Câu chuyện của ông Lê Xuân Sinh đã được Đề án ghi lại trọn vẹn, trở thành bài học lịch sử bằng xương bằng thịt, nhắc nhở thế hệ hôm nay về giá trị của hai chữ "Hòa bình".

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn