HUYỀN THOẠI TÀU KHÔNG SỐ – HÀNH TRÌNH TRUYỀN LỬA
“Có những con đường không được vẽ trên bản đồ. Có những chuyến đi không mang số hiệu” Nhưng chính những hành trình thầm lặng ấy đã làm nên huyền thoại – tuyến đường Hồ Chí Minh trên biển. Tại lễ kỷ niệm 60 năm bến Vũng Rô (xã Hòa Xuân Nam, thị xã Đông Hòa, tỉnh Phú Yên), hình ảnh người Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, Trung tá Hồ Đắc Thạnh rưng rưng xúc động đã gợi lại cả một thời “hoa lửa” không thể nào quên. Ông Hồ Đắc Thạnh (sinh năm 1934, hiện cư trú tại phường 3, thành phố Tuy Hòa, tỉn

TỪ NGƯỜI LÍNH TRẺ ĐẾN NGƯỜI CHỈ HUY GIỮA BIỂN KHƠI
Tham gia quân đội từ năm 16 tuổi, ông Hồ Đắc Thạnh đã sớm trải qua những năm tháng chiến đấu trong kháng chiến chống thực dân Pháp tại Phú Yên. Sau năm 1954, ông tập kết ra Bắc, được đào tạo trở thành sĩ quan Hải quân. Từ đây, ông bước vào một nhiệm vụ đặc biệt – tham gia lực lượng vận tải chiến lược trên biển, đảm nhận vai trò thuyền phó rồi thuyền trưởng tàu không số. Những con tàu ấy không mang số hiệu, không để lộ tung tích, cải trang giữa biển khơi để vận chuyển vũ khí, lương thực từ miền Bắc vào miền Nam. Đó là những chuyến đi mà mỗi người lính đều hiểu rõ: “ra đi có thể không trở lại, nhưng nhiệm vụ nhất định phải hoàn thành”.
BA CHUYẾN TÀU VŨNG RÔ – NHỮNG KÝ ỨC KHẮC SÂU
Trong cuộc đời binh nghiệp của mình, ba chuyến tàu cập bến Vũng Rô là những dấu ấn không thể nào quên.
Chuyến thứ nhất – ngày 28/11/1964, con tàu lặng lẽ tiến vào vịnh trong đêm tối. Không có lực lượng đón sẵn, ông phải cử thủy thủ vào bờ liên lạc. Hình ảnh những chiến sĩ phải ăn sắn vì thiếu lương thực khiến ông càng thêm quyết tâm. Sau khi lựa chọn bãi bốc dỡ phù hợp, con tàu buộc phải ngụy trang trước rạng sáng để tránh bị phát hiện. Đến đêm hôm sau, toàn bộ 63 tấn vũ khí đã được chuyển giao an toàn. Đó không chỉ là thành công của một chuyến đi, mà là sự tiếp sức kịp thời cho chiến trường.
Chuyến thứ hai – ngày 25/12/1964, con tàu trở lại mang theo cả vũ khí và 3 tấn gạo. Trong hoàn cảnh thiếu thốn, từng bao gạo lúc ấy quý hơn bất cứ thứ gì. Tình quân dân gắn bó đã tạo nên sức mạnh vượt qua mọi gian khó.
Chuyến thứ ba – đúng Tết Ất Tỵ 1965, con tàu tiến vào vịnh trong khoảnh khắc giao thừa thiêng liêng. Tiếng pháo nổ khiến ai nấy đều tưởng bị lộ. Nhưng rồi, qua radio, lời chúc Tết của Bác Hồ vang lên giữa biển đêm. Khoảnh khắc ấy trở thành ký ức không thể nào quên – nơi chiến tranh và mùa xuân, gian khổ và hy vọng hòa quyện vào nhau. Giữa trùng khơi, những người lính cảm nhận rõ ràng hơn bao giờ hết ý nghĩa của nhiệm vụ mình đang làm.
KHÔNG CHỈ LÀ CHUYẾN ĐI – MÀ LÀ CUỘC CHIẾN Ý CHÍ
Mỗi chuyến tàu không số không chỉ đối mặt với sóng gió tự nhiên mà còn là sự truy lùng gắt gao của kẻ thù. Biển đêm mênh mông, không ánh đèn, không tín hiệu, mọi quyết định đều phải dựa vào kinh nghiệm, bản lĩnh và sự bình tĩnh tuyệt đối của người chỉ huy. Chỉ một sai lầm nhỏ cũng có thể khiến con tàu bị phát hiện, đồng nghĩa với việc toàn bộ vũ khí, con người có thể rơi vào tay địch. Chính trong hoàn cảnh ấy, phẩm chất của người lính được thể hiện rõ nhất: “kiên cường, mưu trí, dũng cảm và tuyệt đối trung thành với Tổ quốc”.
CON TÀU HUYỀN THOẠI – BIỂU TƯỢNG CỦA NIỀM TIN
Con tàu do ông Hồ Đắc Thạnh làm thuyền trưởng với 3 lần cập bến Vũng Rô thành công đã trở thành biểu tượng đặc biệt. Đó là con tàu duy nhất hai lần được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, hiện mang số hiệu 671, được lưu giữ như một chứng tích lịch sử. Không chỉ là một phương tiện vận tải, con tàu ấy là hiện thân của trí tuệ, lòng dũng cảm và khát vọng thống nhất đất nước.
TRUYỀN LỬA – GIÁ TRỊ LỚN NHẤT CÒN LẠI
Sau khi nghỉ hưu năm 1984, ông Hồ Đắc Thạnh vẫn không ngừng cống hiến. Được phong tặng danh hiệu Anh hùng năm 2011, ông trở thành một trong những nhân chứng sống quý giá của lịch sử. Ở tuổi ngoài 80, ông vẫn miệt mài kể chuyện cho học sinh, đoàn viên, chiến sĩ. Những câu chuyện của ông không nhằm kể công, mà để khơi dậy một điều quan trọng hơn: “tinh thần trách nhiệm của thế hệ hôm nay đối với đất nước”. Ông từng chia sẻ rằng điều ông mong muốn nhất là làm sao để “ngọn lửa cách mạng” tiếp tục cháy trong lòng thế hệ trẻ.
BÀI HỌC CHO THẾ HỆ HÔM NAY
Ngày nay, đất nước đã hòa bình, nhưng những thách thức mới vẫn luôn tồn tại. Đối với đoàn viên, thanh niên – đặc biệt là lực lượng Công an xã Hòa Xuân – câu chuyện về tàu không số không chỉ là lịch sử, mà là kim chỉ nam hành động. Tinh thần của những chuyến tàu năm xưa chính là:
- Dám nhận nhiệm vụ khó
- Kiên trì trước thử thách
- Sống có trách nhiệm với cộng đồng
Mỗi cán bộ, chiến sĩ hôm nay, dù không còn đối mặt với bom đạn, nhưng vẫn đang thực hiện những “chuyến đi không tên” – giữ gìn an ninh, bảo vệ bình yên cho nhân dân.
TIẾP NỐI CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
Huyền thoại tàu không số là minh chứng cho một chân lý: “không có hy sinh nào là vô nghĩa khi Tổ quốc cần”.
Những con người như ông Hồ Đắc Thạnh đã viết nên lịch sử bằng chính cuộc đời mình. Và hôm nay, trách nhiệm của chúng ta là tiếp nối, gìn giữ và phát huy những giá trị ấy.
“Câu chuyện thời hoa lửa” không chỉ là ký ức, mà là ngọn lửa soi đường cho hiện tại và tương lai. Và chính chúng ta – thế hệ hôm nay – sẽ là nhữngngười viết tiếp hành trình ấy bằng hành động, bằng trách nhiệm và bằng trái tim”.


