Huyền Thoại Về Người Tình Báo Bị Cưa Chân 6 Lần Và Tuyên Ngôn Bất Tử
Thiếu tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Nguyễn Văn Thương
Trong cuộc đối đầu tàn khốc của chiến tranh tình báo, không có bom rơi đạn nổ vang trời, nhưng sự khốc liệt lại ẩn sâu trong những căn phòng thẩm vấn vô hình, nơi ranh giới giữa sự phản bội và lòng trung thành được định đoạt bằng máu, thịt và cả những phần cơ thể bị tước đoạt. Thiếu tá Nguyễn Văn Thương là một huyền thoại trong hàng ngũ tình báo Việt Nam, người đã trải qua những đòn tra tấn vượt xa sức tưởng tượng của nhân loại. Ông bị kẻ thù cưa chân tới 6 lần để ép cung, nhưng vẫn kiên trung không hé nửa lời. Sống sót trở về từ "địa ngục trần gian", ông trở thành một nhân chứng lịch sử sống vĩ đại nhất, một tượng đài về ý chí bất khuất của con người Việt Nam trước mọi nhục hình.
Nguyễn Văn Thương sinh năm 1938 tại xã Lộc Hưng, huyện Trảng Bàng, tỉnh Tây Ninh. Sinh ra trên mảnh đất "miền Đông gian lao mà anh dũng", cha và mẹ đều là những liệt sĩ hy sinh trong cuộc kháng chiến chống Pháp, Nguyễn Văn Thương sớm mang trong lòng mối thù nhà nợ nước. Năm 1959, ông tham gia hoạt động cách mạng và sau đó được tuyển chọn vào lực lượng tình báo quân sự (Cụm tình báo J22). Nhiệm vụ của ông là một giao liên tình báo đặc biệt: chuyên mang những tài liệu tuyệt mật, những bản chỉ thị chiến lược từ chiến khu vào sành sào huyệt của Mỹ - ngụy tại Sài Gòn, đồng thời mang những tin tức tình báo tối quan trọng từ các điệp viên nằm vùng ra căn cứ. Đây là một công việc như "đi trên dây", chỉ một sơ suất nhỏ là đánh đổi bằng cả mạng sống và sự an nguy của toàn bộ lưới tình báo.
Sáng ngày 10 tháng 2 năm 1969, trong một chuyến đi công tác mang theo một tài liệu tuyệt mật xâm nhập vào Sài Gòn, Nguyễn Văn Thương bị lọt vào ổ phục kích của quân đội Mỹ tại khu vực Bình Dương. Bị một lực lượng đông đảo của địch có cả trực thăng yểm trợ bao vây, ông kiên cường dùng súng ngắn AK báng gấp chiến đấu đến viên đạn cuối cùng, tiêu diệt nhiều tên địch. Khi biết không thể trốn thoát, ông đã nhanh chóng nhai và nuốt bản tài liệu tuyệt mật vào bụng để bảo vệ tổ chức. Tuy nhiên, ông bị địch bắn trọng thương và bắt sống.
Biết bắt được một giao liên tình báo quan trọng, Cục Tình báo Trung ương Mỹ (CIA) và cơ quan tình báo ngụy lập tức chuyển ông về các trung tâm thẩm vấn khét tiếng ở Sài Gòn. Ban đầu, chúng sử dụng chiến thuật "mật ngọt chết ruồi". Những sĩ quan CIA lão luyện thay nhau mua chuộc ông bằng những lời hứa hẹn về một cuộc sống vương giả. Chúng mang đến những bữa ăn xa hoa, đô la, gái đẹp, đề nghị cấp thẻ xanh sang Mỹ định cư, mua nhà lầu xe hơi với một điều kiện duy nhất: Chỉ cần Nguyễn Văn Thương đọc tên những điệp viên nằm vùng trong mạng lưới J22. Đáp lại những cám dỗ vật chất ấy, Nguyễn Văn Thương chỉ có một sự im lặng lạnh lùng. Ông trả lời bọn chúng: "Tôi là một người Việt Nam yêu nước. Các ông đừng tốn công vô ích. Tôi không biết gì cả!"
Khi sự mua chuộc thất bại, những tên đồ tể của CIA bắt đầu lột bỏ bộ mặt giả dối, chuyển sang sử dụng những đòn tra tấn cực hình thời trung cổ. Chúng đánh đập ông tàn nhẫn, dùng điện cực chích vào các vết thương, bẻ gãy từng ngón tay. Nhưng thân hình vạm vỡ của người giao liên Tây Ninh không hề run rẩy, đôi môi ông cắn chặt rớm máu, quyết không khai nửa lời.
Tuyệt vọng và điên cuồng trước ý chí thép của người tù binh, cơ quan tình báo Mỹ quyết định sử dụng một ngón đòn tàn độc nhất trong lịch sử tra khảo: Hủy hoại cơ thể ông từng phần để đánh gục ý chí. Chúng đưa ông lên bàn mổ tại bệnh viện dã chiến. Một tên sĩ quan Mỹ lạnh lùng tuyên bố: "Nếu mày không khai, tao sẽ cưa chân mày từng đoạn một cho đến khi mày biến thành một khúc gỗ". Nguyễn Văn Thương chỉ nhổ nước bọt vào mặt hắn.
Và tội ác kinh hoàng đã diễn ra. Trong suốt 100 ngày (từ tháng 2 đến tháng 5 năm 1969), kẻ thù đã 6 lần đưa Nguyễn Văn Thương lên bàn mổ. Lần thứ nhất, chúng cưa đứt bàn chân phải. Vài ngày sau, khi vết thương chưa kịp lên da non, chúng lại lôi ông ra hỏi cung. Không khai, chúng tiếp tục cưa đến bắp chân. Đau đớn tột cùng, ngất lên ngất xuống hàng chục lần, nhưng cứ tỉnh dậy là ông lại chửi thẳng vào mặt kẻ thù. Bọn chúng tiếp tục cưa qua đầu gối, rồi lên đến đùi. Xong chân phải, chúng chuyển sang cưa tiếp chân trái. Cứ thế, ròng rã 6 lần cưa không cần thuốc gây mê, chúng đã cắt cụt hoàn toàn hai chân của Nguyễn Văn Thương lên tận sát háng.
Cơn đau đớn xé nát tâm can và thể xác, máu chảy nhuộm đỏ cả những ga giường bệnh viện. CIA tin rằng, sự đau đớn tột bậc và viễn cảnh tàn phế suốt phần đời còn lại sẽ đánh gục bất cứ sinh vật nào. Nhưng chúng đã nhầm. Sau lần cưa thứ 6, đối diện với những tên sĩ quan Mỹ đang thất kinh bạt vía trước sức chịu đựng của ông, Nguyễn Văn Thương thét lên một câu nói bất hủ, trở thành bản tuyên ngôn của lòng trung thành vô hạn: "Bọn mày có cưa nát người tao, tao vẫn là người Việt Nam! Tao không bao giờ bán rẻ tổ quốc tao!"
Hoàn toàn bó tay và khiếp sợ trước một con người được đúc bằng "thép đã tôi", cơ quan tình báo Mỹ và ngụy đành phải nhốt ông vào các nhà tù khắc nghiệt nhất như Hố Nai, Phú Quốc để chờ ông tự chết vì hoại tử. Nhưng bằng sức sống diệu kỳ, Nguyễn Văn Thương đã kiên cường sống sót. Năm 1973, sau Hiệp định Paris, ông được trao trả cho phía cách mạng tại sông Thạch Hãn (Quảng Trị). Hình ảnh người tình báo cụt hai chân, thân hình gầy rộc nhưng nụ cười tươi rói nằm trên cáng giơ tay chào đồng đội đã trở thành một biểu tượng bất diệt.
Năm 1978, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Ông được lắp chân giả, lập gia đình và sống một cuộc đời bình dị, kiên cường như chính cách ông đối mặt với kẻ thù. Suốt hơn 40 năm sau ngày hòa bình, Thiếu tá Nguyễn Văn Thương là một nhân chứng lịch sử vĩ đại nhất của cuộc chiến tranh tình báo. Ngồi trên chiếc xe lăn, ông đã đi khắp mọi miền đất nước, nói chuyện với hàng chục vạn thanh niên, sinh viên và bộ đội. Vết thương cụt ngủn nơi hai chân của ông là bản cáo trạng đanh thép nhất về sự tàn bạo của kẻ thù, đồng thời là cuốn sách giáo khoa sống động nhất về lòng yêu nước. Bất cứ ai từng nghe ông kể chuyện đều không thể cầm được nước mắt và cảm thấy sự hy sinh của thế hệ cha anh là quá đỗi thiêng liêng. Anh hùng Nguyễn Văn Thương thanh thản trút hơi thở cuối cùng vào năm 2018 tại thành phố Hồ Chí Minh, nhưng khí phách của ông đã hóa thành bất tử trong lòng dân tộc.


