HUYỀN THOẠI "VUA MÌN" ĐÈO HẢI VÂN-TRỊNH TỐ TÂM
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về những "thời hoa lửa" vẫn luôn sống mãi trong tâm khảm của mỗi người dân. Đó là thời kỳ mà hàng triệu thanh niên Việt Nam gác lại bút nghiên, gác lại những ước mơ cá nhân để lên đường xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước. Nhắc đến những tấm gương anh hùng quả cảm trong gian khó, không thể không nhắc đến Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân Trịnh Tố Tâm – người từng khiến kẻ thù khiếp sợ với danh xưng "Vua mìn đèo Hải Vân", một biểu tượng rực rỡ của lòng yêu nước và ý chí quật cường.
Anh hùng Trịnh Tố Tâm sinh năm 1945 tại thôn Mỹ Cầu, xã Đồng Tân, huyện Ứng Hòa, Hà Nội – một vùng quê giàu truyền thống cách mạng. Mồ côi cha từ nhỏ, anh trai cả lại hy sinh trong kháng chiến chống Pháp, hoàn cảnh gian khó ấy không làm xói mòn mà ngược lại càng hun đúc thêm lòng yêu nước sâu sắc trong người thanh niên trẻ. Năm 1965, khi đế quốc Mỹ mở rộng chiến tranh phá hoại miền Bắc, hưởng ứng phong trào "Ba sẵn sàng" của Đoàn Thanh niên, Trịnh Tố Tâm đã gác lại việc học, viết đơn tình nguyện vào chiến trường miền Nam và được điều động về mặt trận Quảng Trị - Thừa Thiên.
Chiến trường Trị - Thiên những năm tháng ấy là nơi diễn ra sự khốc liệt đỉnh điểm, đặc biệt là khu vực đèo Hải Vân – tuyến giao thông huyết mạch của địch nhằm tiếp tế quân sự. Nhận thấy tầm quan trọng chiến lược này, Trịnh Tố Tâm cùng các đồng đội đã biến nơi đây thành "cơn ác mộng" đối với quân xâm lược. Với sự mưu trí, sáng tạo và tinh thần không sợ nguy hiểm, ông đã nghiên cứu, cải tiến và sử dụng các loại mìn một cách vô cùng điêu luyện. Khi thì giấu mìn dưới lòng đường, khi lại cài mìn ở các điểm cao địch thường co cụm... Những trận đánh bằng mìn độc đáo của ông và đơn vị đã liên tục làm gián đoạn tuyến vận tải của Mỹ - Ngụy, phá hủy hàng chục xe quân sự, đánh lật nhiều đoàn tàu hỏa và tiêu diệt nhiều lực lượng sinh lực địch.
Chính từ những chiến công lẫy lừng ấy, đồng đội đã yêu mến gọi ông là "Vua mìn đèo Hải Vân", còn kẻ thù thì hoảng sợ gọi ông bằng biệt danh "Con hùm xám đèo Hải Vân". Trong suốt giai đoạn từ năm 1967 đến 1970, ông đã chỉ huy và tham gia 58 trận đánh lớn nhỏ, tiêu diệt hàng trăm tên địch, lập nên những kỷ lục vô tiền khoáng hậu: 53 lần được tặng danh hiệu Dũng sĩ diệt Mỹ và trở thành một trong những người sở hữu nhiều huân, huy chương nhất trong Quân đội nhân dân Việt Nam.
Đáng khâm phục hơn, sau khi hòa bình lập lại, người anh hùng ấy tiếp tục cống hiến trọn vẹn cho sự nghiệp xây dựng đất nước. Với bản lĩnh và trí tuệ của mình, ông đảm nhiệm nhiều trọng trách quan trọng như Bí thư Trung ương Đoàn, Trưởng Ban Thanh niên Quân đội, Thứ trưởng Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội, đồng thời là Tổng Biên tập đầu tiên của báo Lao động & Xã hội. Cho đến những ngày cuối đời, do ảnh hưởng bởi chất độc hóa học nhiễm phải từ chiến trường, ông qua đời khi tuổi đời còn khá trẻ (51 tuổi), để lại sự tiếc thương vô hạn cho đồng đội và nhân dân.
Đọc và tìm hiểu về cuộc đời Anh hùng Trịnh Tố Tâm, trong lòng em dấy lên một niềm tự hào và lòng biết ơn vô hạn. "Thời hoa lửa" của thế hệ ông không có sự tính toán thiệt hơn, không có sự lo sợ trước hy sinh, mà chỉ có một lý tưởng duy nhất: "Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Những giọt mồ hôi, máu và thanh xuân của bác Trịnh Tố Tâm cùng bao thế hệ cha anh đi trước đã hòa vào lòng đất mẹ để mang lại bầu trời hòa bình, độc lập cho chúng em hôm nay.
Là thế hệ trẻ được sống trong thời bình, em nhận thức rõ trách nhiệm của bản thân. Câu chuyện về "Vua mìn" Trịnh Tố Tâm không chỉ là một trang sử đẹp, mà còn là ngọn lửa soi đường, nhắc nhở em phải luôn nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng và sẵn sàng cống hiến cho quê hương. Em hứa sẽ cố gắng phấn đấu trở thành một người công dân có ích, nối tiếp truyền thống "Uống nước nhớ nguồn" và giữ gìn ngọn lửa cách mạng mà thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng cả máu xương để thắp sáng.


