Anh hùng Lực lượng vũ trang

HUỲNH THỊ SÁU – “MÁ SÁU NGẪU”, NGƯỜI MẸ GIAO LIÊN NƠI CỬA NGÕ SÀI GÒN

Câu chuyện về AHLLVTND Huỳnh Thị Sáu (má Sáu Ngẫu) khắc họa một người phụ nữ Nam Bộ kiên trung, âm thầm làm giao liên, xây dựng cơ sở, che chở cán bộ và cung cấp thông tin quan trọng cho cách mạng. Đặc biệt, những đóng góp của bà trong những ngày cuối tháng 4/1975 đã góp phần hỗ trợ lực lượng cách mạng tiến vào Sài Gòn, để lại dấu ấn đẹp về lòng dũng cảm và sự hy sinh thầm lặng.

TP. Hồ Chí Minh17/09/2026Xã Phúc Trạch (Xã Phúc Trạch)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
HUỲNH THỊ SÁU – “MÁ SÁU NGẪU”, NGƯỜI MẸ GIAO LIÊN NƠI CỬA NGÕ SÀI GÒN

Trong những trang sử hào hùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, có những người trực tiếp cầm súng chiến đấu giữa chiến trường, có những cán bộ âm thầm hoạt động trong vùng địch kiểm soát, có những người giao liên ngày đêm đưa cán bộ, chuyển tài liệu, nắm bắt tin tức. Nhưng cũng có những con người làm cách mạng bằng một cách rất đặc biệt: sống giữa lòng nhân dân, âm thầm che chở cán bộ, gây dựng cơ sở, thu thập tin tức và kiên trì giữ vững niềm tin cho đến những ngày cuối cùng của cuộc chiến. Huỳnh Thị Sáu, người dân quen gọi bằng cái tên thân thương “má Sáu Ngẫu”, là một con người như thế.

Cuộc đời của bà gắn với vùng đất An Thạnh, Lái Thiêu, tỉnh Thủ Dầu Một, nay thuộc phường Thuận An, Thành phố Hồ Chí Minh. Bà sinh năm 1930 trong một gia đình có truyền thống cách mạng. Cha bà là cụ Huỳnh Văn Thà, người từng có nhiều đóng góp cho cách mạng từ thời kháng chiến chống Pháp. Sinh ra trong một gia đình như vậy, Huỳnh Thị Sáu sớm chứng kiến những biến động của đất nước và hiểu rằng cuộc sống bình yên của người dân quê hương luôn bị đe dọa bởi chiến tranh, áp bức và sự đàn áp của kẻ thù.

Ngay từ khi còn nhỏ, Huỳnh Thị Sáu đã tham gia công tác giao liên tại địa phương. Công việc của bà khi ấy không phải là những nhiệm vụ dễ dàng. Giao liên trong vùng địch kiểm soát đòi hỏi người cán bộ phải hết sức khéo léo, kín đáo và bình tĩnh. Chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả một cơ sở cách mạng bị lộ, cán bộ bị bắt hoặc một đường dây liên lạc bị phá vỡ.

Bà tham gia tuyên truyền, rải truyền đơn, đưa đón và dẫn đường cho cán bộ từ chiến khu trở về cơ sở. Những con đường làng, bờ ruộng, những lối nhỏ giữa xóm dân cư trở thành địa bàn hoạt động của bà. Người giao liên phải biết lúc nào có thể đi, lúc nào cần tránh, ai là người có thể tin cậy và nơi nào có thể làm chỗ trú chân cho cán bộ.

Công việc ấy đòi hỏi không chỉ lòng dũng cảm mà còn sự hiểu biết sâu sắc về đời sống nhân dân. Người giao liên phải hòa mình vào cuộc sống bình thường để che mắt địch. Có khi chỉ là một người phụ nữ đi lại trong xóm làng, một người mẹ lo công việc gia đình, một người dân buôn bán hay thăm hỏi bà con. Nhưng phía sau vẻ bình thường ấy là một nhiệm vụ đặc biệt: giữ liên lạc cho cách mạng.

Huỳnh Thị Sáu đã làm công việc ấy trong nhiều năm.

Càng hoạt động lâu, bà càng hiểu rõ địa bàn và nắm được những thông tin quan trọng về tình hình quân sự, bố phòng của đối phương. Trong mắt những người xung quanh, bà là một người phụ nữ bình dị. Nhưng đối với lực lượng cách mạng, bà là một cơ sở đáng tin cậy, một người có khả năng nắm tình hình địa phương và cung cấp những thông tin có giá trị.

Chính từ quá trình hoạt động bền bỉ ấy, Huỳnh Thị Sáu dần trở thành một cán bộ giao liên và cơ sở cách mạng có vai trò quan trọng tại khu vực Lái Thiêu – An Thạnh.

Tên gọi “Sáu Ngẫu” cũng dần trở nên thân thuộc với đồng bào và cán bộ cách mạng. Không ai gọi bà bằng những danh xưng lớn lao. Người dân gọi bà là “má Sáu”. Cách gọi ấy thể hiện sự gần gũi, tin tưởng và kính trọng. Trong những năm tháng chiến tranh, có những cán bộ, chiến sĩ đi qua địa bàn đã tìm đến nhà má Sáu để nhận sự giúp đỡ. Với họ, căn nhà của bà không chỉ là một mái nhà dân bình thường, mà còn là nơi có thể tìm thấy sự che chở giữa vùng đất đầy nguy hiểm.

Điều đáng quý ở Huỳnh Thị Sáu là bà không chỉ làm nhiệm vụ giao liên theo nghĩa đơn thuần. Bà còn tham gia xây dựng cơ sở, nắm tình hình địch và hỗ trợ cán bộ cách mạng hoạt động bí mật. Những công việc ấy đòi hỏi một sự kiên trì đặc biệt. Bởi trong chiến tranh, cơ sở cách mạng có thể bị địch phát hiện bất cứ lúc nào. Một người bị bắt có thể kéo theo nhiều người khác. Một thông tin bị lộ có thể khiến cả một đường dây bị phá vỡ.

Nhưng má Sáu vẫn kiên trì.

Năm tháng trôi qua, những nguy hiểm ngày càng lớn. Khi chiến tranh bước vào giai đoạn quyết liệt, khu vực Lái Thiêu và cửa ngõ phía Bắc Sài Gòn có ý nghĩa đặc biệt quan trọng. Đây là khu vực mà lực lượng cách mạng muốn tiến vào phải vượt qua nhiều tuyến phòng thủ của đối phương.

Với vị trí địa lý ấy, việc nắm được tình hình bố phòng, đường sá, cầu cống và các chốt kiểm soát của đối phương có ý nghĩa rất lớn.

Và đây chính là lúc đóng góp nổi bật nhất của má Sáu Ngẫu được thể hiện.

Bà đã cung cấp cho lực lượng cách mạng một tấm bản đồ do chính mình vẽ cùng những thông tin quan trọng về hệ thống phòng thủ của đối phương tại khu vực cầu Vĩnh Bình và Lái Thiêu. Những thông tin ấy không phải là kết quả của một lần quan sát tình cờ. Nó là thành quả của quá trình hoạt động lâu dài, quan sát địa bàn và thu thập tin tức của một người phụ nữ đã sống, hoạt động và gắn bó với vùng đất này trong nhiều năm.

Tấm bản đồ ấy có giá trị đặc biệt trong những ngày cuối tháng 4 năm 1975.

Khi Chiến dịch Hồ Chí Minh bước vào giai đoạn quyết định, các cánh quân của ta từ nhiều hướng tiến về Sài Gòn. Phía trước họ là hệ thống phòng thủ của đối phương với những chốt chặn, tuyến đường, cầu và vị trí quân sự cần phải vượt qua.

Trong hoàn cảnh ấy, một tấm bản đồ chính xác về địa hình và bố phòng của đối phương có thể giúp người chỉ huy lựa chọn hướng tiến quân, hạn chế những tổn thất không cần thiết và nhanh chóng vượt qua các chướng ngại.

Những thông tin mà má Sáu cung cấp đã góp phần giúp lực lượng cách mạng hiểu rõ hơn khu vực cửa ngõ Lái Thiêu – Vĩnh Bình, tạo điều kiện để các đơn vị tiến vào Sài Gòn trong những ngày lịch sử cuối tháng 4 năm 1975.

Nhưng nếu chỉ nhìn vào tấm bản đồ, chúng ta sẽ khó hình dung được những gì người phụ nữ ấy đã phải trải qua để có được nó.

Đằng sau một tấm bản đồ là nhiều ngày quan sát.

Đằng sau những thông tin tình báo là những lần đi lại giữa vùng kiểm soát của đối phương.

Đằng sau mỗi tin tức chuyển đến cán bộ là nguy cơ bị phát hiện.

Và đằng sau sự bình yên của một căn nhà dân là khả năng cả gia đình có thể phải đối mặt với những hậu quả nghiêm trọng nếu hoạt động cách mạng bị lộ.

Đó chính là sự âm thầm của những người làm công tác cơ sở trong chiến tranh.

Họ không có chiến hào riêng.

Không có quân phục để nhận diện.

Không có những đoàn quân phía sau bảo vệ.

Vũ khí lớn nhất của họ nhiều khi chính là sự bình tĩnh, lòng trung thành và khả năng hòa mình vào cuộc sống của nhân dân.

Huỳnh Thị Sáu đã sống và chiến đấu theo cách ấy.

Có một câu chuyện đặc biệt được nhắc lại về má Sáu trong những ngày cuối tháng 4 năm 1975. Tối 29 tháng 4, tại khu vực Búng, lực lượng trinh sát của ta đang tìm kiếm cơ sở nằm vùng để liên lạc. Khi ấy, Thượng tướng Nguyễn Huy Hiệu, lúc đó là Trung đoàn trưởng Trung đoàn 27, cùng tổ trinh sát tiếp cận một căn nhà lá đơn sơ. Trong căn nhà chỉ le lói ánh đèn dầu.

Để xác định đây có phải cơ sở của ta hay không, lực lượng trinh sát phát mật hiệu “Hồ Chí Minh!”. Từ bên trong, người phụ nữ đáp lại “muôn năm!”. Sau những tín hiệu nhận diện, họ xác định được đây chính là cơ sở cách mạng. Người phụ nữ mở cửa đón họ chính là má Huỳnh Thị Sáu.

Khoảnh khắc ấy có thể xem là một hình ảnh thu nhỏ của cả cuộc kháng chiến.

Một bên là những người lính từ miền Bắc vượt hàng nghìn cây số vào Nam.

Một bên là người dân cơ sở đã âm thầm chờ đợi, che chở và cung cấp thông tin.

Họ gặp nhau giữa một đêm cuối tháng 4, khi lịch sử đang tiến đến những giờ phút quyết định.

Trong căn nhà đơn sơ ấy, má Sáu tiếp tục thực hiện vai trò của mình. Bà cung cấp thông tin cho lực lượng trinh sát, giúp họ hiểu rõ địa bàn và hỗ trợ các đơn vị tiến quân.

Không lâu sau đó, Sài Gòn được giải phóng.

Đất nước thống nhất.

Những con đường từng bị chia cắt bởi các chốt kiểm soát và chiến tranh bắt đầu bước vào một thời kỳ mới.

Nhưng chiến thắng ngày 30 tháng 4 năm 1975 không chỉ là kết quả của những trận đánh lớn. Đó còn là kết quả của hàng triệu đóng góp âm thầm từ hậu phương đến tiền tuyến, từ những người lính trên chiến trường đến những người dân làm cơ sở trong vùng địch kiểm soát.

Trong bức tranh lớn ấy, má Sáu Ngẫu là một đại diện tiêu biểu cho lực lượng quần chúng cách mạng.

Đóng góp của bà không nằm ở một trận đánh đơn lẻ.

Đó là cả một quá trình.

Từ khi còn trẻ tham gia giao liên, bà đã thực hiện những nhiệm vụ liên lạc, tuyên truyền, dẫn đường và xây dựng cơ sở. Qua nhiều năm, bà trở thành một người có khả năng nắm tình hình địa phương. Và đến những ngày cuối cùng của chiến tranh, những thông tin mà bà thu thập được đã góp phần hỗ trợ lực lượng cách mạng trong cuộc tiến công vào cửa ngõ Sài Gòn.

Chính vì vậy, câu chuyện về Huỳnh Thị Sáu cũng là câu chuyện về sức mạnh của nhân dân.

Trong chiến tranh, một đội quân dù mạnh đến đâu cũng không thể hoạt động hiệu quả nếu thiếu sự giúp đỡ của nhân dân. Người dân cung cấp nơi ăn, chỗ ở, thông tin, đường đi và sự che chở. Những bà mẹ, người chị, người vợ, những người nông dân, công nhân, trí thức và thanh niên ở các vùng căn cứ hay vùng địch kiểm soát đều có thể trở thành một phần của mạng lưới cách mạng.

Má Sáu Ngẫu chính là một mắt xích trong mạng lưới ấy.

Điều đáng trân trọng hơn nữa là bà hoạt động cách mạng trong tư cách một người phụ nữ và một người mẹ. Trong những câu chuyện được kể lại, bà luôn hiện lên với sự gần gũi, nhân hậu. Chính vì thế, cán bộ, chiến sĩ gọi bà là “má”. Cách gọi ấy không chỉ thể hiện tuổi tác mà còn thể hiện tình cảm.

Trong những ngày gian khổ, một người mẹ cơ sở có thể trở thành chỗ dựa tinh thần cho người lính.

Một bữa cơm giản dị.

Một chỗ nghỉ tạm.

Một lời chỉ dẫn.

Một tin tức đúng lúc.

Một con đường tránh địch.

Những điều ấy có thể không được ghi thành chiến công trên giấy, nhưng lại có ý nghĩa lớn đối với những người đang chiến đấu.

Có lẽ vì vậy mà tên tuổi “má Sáu Ngẫu” được lưu giữ trong ký ức của những người từng hoạt động tại vùng đất này.

Sau ngày đất nước thống nhất, Huỳnh Thị Sáu trở về với cuộc sống đời thường. Chiến tranh đã qua, nhưng những ký ức về những năm tháng hoạt động cách mạng vẫn còn trong cuộc đời bà. Bà tiếp tục sống giữa nhân dân, giữa vùng đất mà mình từng gắn bó.

Bà mất năm 1989, hưởng thọ 59 tuổi.

Nhiều năm sau khi bà qua đời, những đóng góp của má Sáu tiếp tục được tìm hiểu và làm rõ. Những câu chuyện của đồng đội, của gia đình và những nhân chứng từng gặp bà giúp thế hệ sau hiểu hơn về vai trò của người phụ nữ giao liên năm xưa.

Năm 2022, tượng má Huỳnh Thị Sáu được khánh thành tại địa phương và hồ sơ đề nghị truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân được quan tâm. Quá trình hoàn thiện hồ sơ kéo dài nhiều năm, bởi những đóng góp của một người hoạt động bí mật trong thời chiến thường không thể hiện đầy đủ qua những giấy tờ thông thường.

Đến năm 2026, Nhà nước chính thức truy tặng Huỳnh Thị Sáu danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân vì những thành tích đặc biệt xuất sắc trong cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Bà trở thành một trong những cá nhân được ghi nhận trong đợt truy tặng danh hiệu cao quý này.

Danh hiệu ấy đến với bà khi bà đã đi xa nhiều thập kỷ.

Nhưng lịch sử đôi khi cần thời gian để làm sáng rõ những đóng góp âm thầm.

Có những người đã được biết đến ngay trong chiến tranh.

Có những người chỉ được nhắc đến sau khi đất nước hòa bình.

Và cũng có những con người phải mất nhiều năm, qua lời kể của nhân chứng và những hồ sơ được tìm lại, để công lao được nhìn nhận đầy đủ.

Má Sáu Ngẫu thuộc về những con người như vậy.

Câu chuyện về bà cho thấy một điều rất đáng suy ngẫm: không phải mọi chiến công đều diễn ra giữa tiếng súng. Có những chiến công diễn ra trong im lặng, trong những căn nhà nhỏ, trên những con đường làng, trong những cuộc gặp gỡ tưởng như bình thường.

Một người phụ nữ đi qua một trạm kiểm soát có thể đang mang theo một thông tin quan trọng.

Một bà mẹ mở cửa đón một người khách trong đêm có thể đang bảo vệ một cán bộ cách mạng.

Một tấm bản đồ vẽ bằng tay có thể trở thành tài liệu quan trọng giúp một đơn vị vượt qua tuyến phòng thủ.

Và một người phụ nữ bình dị có thể trở thành một phần của thời khắc lịch sử lớn lao.

Huỳnh Thị Sáu đã góp phần làm nên lịch sử theo cách ấy.

Bà không chỉ là người giao liên.

Bà là người kết nối cách mạng với nhân dân.

Bà là người nắm địa bàn.

Bà là người cung cấp tin tức.

Bà là người che chở cán bộ.

Và trong thời khắc quyết định của mùa Xuân năm 1975, bà trở thành một trong những người cung cấp thông tin quan trọng ở khu vực cửa ngõ phía Bắc Sài Gòn.

Những đóng góp ấy càng có ý nghĩa khi đặt trong hoàn cảnh chiến tranh. Đó là thời kỳ mà sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau một khoảnh khắc. Người hoạt động bí mật luôn phải sống với nguy cơ bị phát hiện. Một gia đình cơ sở có thể bị theo dõi. Một cuộc gặp có thể bị phục kích. Một tin tức truyền đi có thể phải trả giá bằng tính mạng.

Nhưng má Sáu vẫn lựa chọn ở lại với cách mạng.

Đó là sự lựa chọn của lòng tin.

Lòng tin vào ngày đất nước thống nhất.

Lòng tin vào con đường mà mình đã chọn.

Và lòng tin rằng những đóng góp âm thầm của mình sẽ góp phần giúp quê hương thoát khỏi chiến tranh.

Ngày nay, khi cuộc sống đã bước sang một thời kỳ hoàn toàn khác, những thế hệ trẻ có thể khó hình dung được cảm giác sống trong một vùng đất luôn có nguy cơ bị kiểm soát, truy bắt. Nhưng chính vì vậy, câu chuyện về má Sáu càng cần được kể lại.

Không phải để tô đậm chiến tranh.

Mà để hiểu giá trị của hòa bình.

Không phải để khơi lại những mất mát.

Mà để trân trọng những con người đã chấp nhận mất mát để đất nước có ngày hôm nay.

Không phải để ca ngợi một cá nhân tách khỏi cộng đồng.

Mà để thấy rằng phía sau mỗi thắng lợi lớn của dân tộc là sự đóng góp của biết bao người dân bình thường.

Huỳnh Thị Sáu là một người phụ nữ bình thường đã làm những việc phi thường.

Bà không có một cuộc đời dài.

Bà cũng không đứng ở vị trí cao.

Nhưng trong những năm tháng quyết định của lịch sử, bà đã làm đúng những gì quê hương cần ở mình.

Từ một cô gái trẻ tham gia giao liên, bà trở thành một cơ sở cách mạng đáng tin cậy. Từ những nhiệm vụ tuyên truyền, rải truyền đơn và dẫn đường, bà từng bước tham gia vào công tác nắm tình hình địch. Và từ những công việc âm thầm ấy, bà đã có mặt trong một trong những thời khắc quan trọng nhất của lịch sử dân tộc: những ngày cuối cùng trước khi Sài Gòn được giải phóng.

Hình ảnh má Sáu Ngẫu vì thế không chỉ thuộc về quá khứ.

Nó còn là hình ảnh của hàng triệu người dân Việt Nam đã góp sức vào cuộc kháng chiến theo những cách khác nhau.

Có người cầm súng.

Có người mở đường.

Có người tải đạn.

Có người nuôi quân.

Có người làm giao liên.

Có người che giấu cán bộ.

Có người cung cấp tin tức.

Và có những người phụ nữ như má Sáu đã âm thầm làm tất cả những gì có thể để giữ cho ngọn lửa cách mạng không bao giờ tắt.

Khi nhắc đến danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân được truy tặng cho Huỳnh Thị Sáu, điều cần nhớ không chỉ là một danh hiệu. Đằng sau danh hiệu ấy là một cuộc đời, một gia đình, một quê hương và một thời kỳ lịch sử đầy gian khổ.

Đó là câu chuyện của một người phụ nữ sinh ra trong gia đình có truyền thống cách mạng, sớm bước vào hoạt động giao liên, âm thầm làm việc trong vùng địch kiểm soát và kiên trì giữ vững cơ sở qua những năm tháng chiến tranh.

Đó là câu chuyện của “má Sáu Ngẫu” – người mà các cán bộ, chiến sĩ tìm đến không chỉ vì tin tức, mà còn bởi họ biết ở đó có một người mẹ sẵn sàng dang tay che chở.

Và đó cũng là câu chuyện về tấm bản đồ nhỏ bé đã góp phần giúp lực lượng cách mạng hiểu rõ hơn cửa ngõ Lái Thiêu – Vĩnh Bình trong những ngày lịch sử tháng 4 năm 1975.

Nửa thế kỷ đã trôi qua kể từ ngày đất nước thống nhất. Những người từng chiến đấu năm xưa đã lần lượt trở về với cuộc sống đời thường, nhiều người đã trở thành những người ông, người bà, nhiều người đã đi xa. Nhưng những câu chuyện về họ vẫn còn đó.

Câu chuyện về má Sáu cũng vậy.

Mỗi khi nhắc đến bà, người ta nhớ đến một người phụ nữ giản dị nhưng có lòng dũng cảm phi thường. Nhớ đến một người mẹ đã âm thầm đứng sau những người lính. Nhớ đến một cơ sở cách mạng đã giữ trọn niềm tin qua những năm tháng đầy thử thách.

Và trên hết, nhớ đến một con người đã góp một phần nhỏ bé nhưng có ý nghĩa vào thắng lợi chung của dân tộc.

Có thể một tấm bản đồ không làm nên cả một chiến thắng.

Một người giao liên cũng không thể một mình giải phóng một thành phố.

Nhưng lịch sử được tạo nên từ hàng triệu đóng góp như thế.

Mỗi thông tin chính xác.

Mỗi chuyến giao liên an toàn.

Mỗi cán bộ được che chở.

Mỗi con đường được chỉ dẫn.

Mỗi cơ sở được giữ vững.

Tất cả cùng tạo thành sức mạnh của một dân tộc.

Huỳnh Thị Sáu đã góp phần vào sức mạnh ấy bằng chính cuộc đời mình.

Từ vùng đất An Thạnh, bà đã đi qua những năm tháng khốc liệt của chiến tranh, sống một cuộc đời âm thầm nhưng đầy ý nghĩa. Khi đất nước hòa bình, bà đã không còn nữa, nhưng tên tuổi “má Sáu Ngẫu” vẫn ở lại với quê hương.

Và đến hôm nay, khi Nhà nước truy tặng bà danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân, sự ghi nhận ấy không chỉ dành cho riêng Huỳnh Thị Sáu. Nó còn là sự tri ân đối với những người phụ nữ, những người mẹ, những cơ sở cách mạng thầm lặng đã góp sức vào sự nghiệp giải phóng dân tộc.

“Má Sáu Ngẫu” – một cái tên mộc mạc, gần gũi như cách người dân gọi một người mẹ trong gia đình. Nhưng phía sau cái tên ấy là cả một cuộc đời kiên cường.

Một người mẹ đã từng che chở cho cán bộ.

Một người giao liên đã từng dẫn đường.

Một cơ sở cách mạng đã từng thu thập tin tức.

Một người phụ nữ đã từng góp phần mở lối cho những đoàn quân tiến về Sài Gòn.

Và một người anh hùng mà lịch sử hôm nay nhắc lại với lòng biết ơn.

Câu chuyện về Huỳnh Thị Sáu vì thế sẽ còn được kể lại không chỉ như câu chuyện của một cá nhân, mà như câu chuyện về sức mạnh của nhân dân trong chiến tranh. Bởi trong những giờ phút quyết định của lịch sử, bên cạnh những đoàn quân hùng mạnh luôn có những người dân bình dị âm thầm mở đường.

Má Sáu Ngẫu là một trong những người như thế.

Bà đã sống lặng lẽ, chiến đấu lặng lẽ và ra đi cũng lặng lẽ.

Nhưng những gì bà để lại thì không lặng lẽ.

Đó là ký ức.

Đó là lòng biết ơn.

Đó là bài học về lòng trung thành, sự can đảm và tinh thần trách nhiệm với quê hương.

Và đó là một phần của câu chuyện lớn lao mang tên Việt Nam – câu chuyện về một dân tộc đã đi qua chiến tranh bằng sức mạnh của những con người bình dị, trong đó có những người mẹ như Huỳnh Thị Sáu – “má Sáu Ngẫu”, người đã dành những năm tháng đẹp nhất của cuộc đời mình cho cách mạng và góp một phần thầm lặng vào ngày đất nước thống nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
HUỲNH THỊ SÁU – “MÁ SÁU NGẪU”, NGƯỜI MẸ GIAO LIÊN NƠI CỬA NGÕ SÀI GÒN | Câu chuyện thời hoa lửa