Huỳnh Văn Khôn
Theo dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước đã hun đúc nên biết bao tấm gương anh hùng, dám xả thân vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Từ miền quê Hậu Giang yên bình, có chàng thanh niên tuổi đôi mươi đã tạm biệt gia đình, cầm súng lên đường đánh giặc đó là ông Huỳnh Văn Khôn. Ở tuổi 100, mặc dù việc đi lại, ăn uống gặp nhiều khó khăn cần sự giúp đỡ của người thân nhưng trong kí ức của một người từng đi qua những tháng ngày giữa ranh giới sự
Ông : HUỲNH VĂN KHÔN - KÍ ỨC NGƯỜI LÍNH NHỮNG NĂM KHÁNG CHIẾN CHỐNG PHÁP - CHỐNG MỸ
Họ và tên: Huỳnh Văn Khôn
Ngày sinh: 22/12/1926
Nguyên quán: Tân Phú Thạnh, Châu Thành, Cần Thơ
(Nơi ở hiện tại: 11/2 Trương Định, Ninh Kiều, Cần Thơ)
Theo dòng chảy hào hùng của lịch sử dân tộc Việt Nam, cuộc kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ cứu nước đã hun đúc nên biết bao tấm gương anh hùng, dám xả thân vì độc lập, tự do của Tổ quốc. Từ miền quê Hậu Giang yên bình, có chàng thanh niên tuổi đôi mươi đã tạm biệt gia đình, cầm súng lên đường đánh giặc đó là ông Huỳnh Văn Khôn. Ở tuổi 100, mặc dù việc đi lại, ăn uống gặp nhiều khó khăn cần sự giúp đỡ của người thân nhưng trong kí ức của một người từng đi qua những tháng ngày giữa ranh giới sự sống và cái chết để bảo vệ cách mạng thì vẫn còn như in những hình ảnh về những ngày kháng chiến gian khổ, tình đồng chí vẫn còn mãi.
Mùa xuân năm 1948, người thanh niên ấy là tiểu đội trưởng dân quân du kích thoát ly, đến tháng 8 năm 1951 là tiểu đội trưởng bảo vệ đội huyện, tháng 2 năm 1953 là xã đội phó Tân Phú Thạnh, Hậu Giang ông bị bắt lúc chiến đấu chống càn và đưa vào Khám lớn Cần Thơ. Ông kể: “Trong lúc bị bao vây nhiều mặt, tiểu đội du kích rút ra khỏi vòng vây của địch mà không để mất một khẩu súng nào, bởi vì khi ấy khẩu súng gắn liền với người du kích nó thể hiện tinh thần ý thức kỉ luật cao, kiểm soát tốt tình huống. Khi đồng đội đã rút hết, tôi trở lại quan sát trận địa để nắm bắt tình hình nên bọn chúng mới bắt được”.
Trong suốt thời gian bị giam giữ, ông lấy tên giả là Huỳnh Thần, trà trộn giả là dân thường vốn chỉ quen với làm ruộng, đống áng nên không có gì để khai với giặc. Nhưng bọn địch vốn dĩ rất đa nghi, dưới sự tra tấn dã man bằng nhiều hình thức, ông vẫn giữ vững trong mình phẩm chất của người cách mạng, quyết không đầu hàng, không khai báo mọi tình hình nhằm tránh làm lộ ảnh hưởng đến sự nghiệp cách mạng cho đến ngày được trao trả.
Ông còn nhớ như in cả những câu chuyện khi bước chân vào Khám lớn: “Trong lúc ở tù, tôi vẫn tham gia các phong trào đấu tranh đòi quyền lợi, chế độ tù binh trong việc bắt lính, tổ chức các ngày lễ của cách mạng, tham gia đầy đủ các cuộc đấu tranhđòi làm ít giờ, phải được ăn uống đầy đủ. Anh em vẫn luôn có những cuộc trốn chạy nhưng đều không thành công, mãi đến gần ngày đình chiến, bọn địch đòi đưa anh em chúng tôi về Sài Gòn nhưng tôi vận động anh em đòi chúng phải trao trả ra miền bắc”.
Chỉ như vậy thôi cũng nhận thấy được tinh thần, ý chí bất khuất của người cộng sản Việt Nam, ngay cả trong hoàn cảnh bị mất quyền tự do nhưng vẫn đòi quyền dân chủ.Ông bị tù đày từ trại giam cang 250 sang cang 200 ở Thượng Lào. Mãi đến 31 tháng 8 năm 1954 sau khi hiệp định Giơ-ne-vơ được kí kết, ông được trả tù binh tại Việt Trì.
Vốn là người con cả của đất Hậu Giang nhưng cuộc đời chinh chiến của ông gắn liền với đất Bắc, từng vào sinh ra tử cùng những đồng đội không tiếc thân mình như đồng chí Nguyễn Văn Đệ, Nguyễn Hồng Lũy từng đi B cùng ông. Đồng chí Phan Thái Ngọc- Trưởng vụ Đảng ủy Nông Trường Cửu Long cùng bị bắt tù đày với ông trong suốt thời gian chinh chiến. Những đồng chí ấy chắc đều đã mất, có người hài cốt vẫn còn nằm lại nơi chiến trường, chưa tìm được. Nhắc đến những kí ức về đồng đội thì ông Khôn lại bồi hồi xúc động khó nói nên lời.
Từ tháng 9 đến tháng 11 năm 1954, tại Tổ chức tỉnh Phú Thọ ông vừa tham gia chiến đấu vừa học tập tình hình nhiệm vụ mới và tập kết ra Bắc công tác tại Tổng cục đường sắt. Từ năm 1955 đến 1974, ông công tác tại nông trường quốc doanh Cửu Long và nông dân Quốc Doanh Lương Mỹ- Lương Sơn- Hòa Bình chức vụ Đội trường Đội cơ khí. Vào Đảng năm 1960, chức vụ Đảng ủy viên Đảng bộ nông trường.
Tháng 1/1975, ông đi B vào Nam chiến đấu và là Trưởng đoàn D250A vào Nam là phó phòng 4 đoàn 600 Quân giải phóng miền Nam (Lâm Đồng).
Tháng 12/1975-1983, đất nước độc lập ông trở về Nam công tác tại sở nông nghiệp Hậu Giang, nông trường Quốc doanh Phương Ninh, phòng nông nghiệp Châu Thành, Hậu Giang, chức vụ Phó phòng bí thư Chi bộ
Vào năm 1977, ông được Viện thi đua khen thưởng Nhà nước trao tăng Huân chương kháng chiến hạng Nhì theo QĐ số 1395 KT/CT ngày 24 tháng 9 năm 1997 của Chủ Tịch nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam.
Vào ngày 5 tháng 1 năm 1998 ông Khôn vinh dự được nhận kỉ niệm chương Chiến sĩ cách mạng bị địch bắt, tù đày của thủ tướng chính phủ trao tặng đã nêu cao tinh thần kiên cường, bất khuất, góp phần vào thắng lợi của sự nghiệp cách mạng giải phóng dân tộc
Ông không chỉ anh dũng chiến đấu giành độc lập cho quê hương đất nước mà còn là nhân chứng sống- một tấm lòng yêu nước sâu sắc không ngại gian khổ giúp em hiểu hơn về những trang sử vẻ vang của dân tộc, thêm tự hào về quê hương nơi em sinh ra.
Trên mảnh đất Cần Thơ đổi mới hôm nay, ký ức về ngày giải phóng, thống nhất đất nước mà ông Khôn kể lại không chỉ được nhắc nhở, mà còn trở thành động lực để các thế hệ sau này viết tiếp trang sử hào hùng, xây dựng quê hương giàu đẹp, giữ gìn biên cương vững chắc, xứng đáng với những hy sinh của cha ông năm xưa./


