Huỳnh Văn Phước (1)
KÝ ỨC Chuyên mục “Nhân vật” – Đoàn phường Long Mỹ
KÝ ỨC
Chuyên mục “Nhân vật” – Đoàn phường Long Mỹ
Có những ký ức không được khắc ghi bằng bia đá hay dòng chữ trên trang sử, mà lặng lẽ sống trong lời kể của những con người bình dị. Theo năm tháng, những ký ức ấy không phai nhạt, trái lại trở thành ngọn lửa âm ỉ, sưởi ấm lòng người và soi sáng con đường cho các thế hệ tiếp nối.
Tại phường Long Mỹ, mỗi nhân chứng lịch sử là một câu chuyện sống. Qua những buổi gặp gỡ, lắng nghe, tuổi trẻ hôm nay được chạm vào quá khứ bằng sự trân trọng và lòng biết ơn sâu sắc.
1. Cuốn sổ tay của người lính năm xưa
Ông Ba Phước – cựu chiến binh từng chiến đấu ở chiến trường miền Tây, nay đã ngoài 80 tuổi. Trong căn nhà nhỏ, ông vẫn gìn giữ một cuốn sổ tay cũ, bìa đã sờn theo thời gian.
Ông chậm rãi kể: “Cuốn sổ này ghi tên đồng đội, ngày hành quân, có cả mấy câu thơ viết vội lúc nghỉ chân. Bom đạn dữ lắm, nhưng còn viết được là còn sống, còn hy vọng.”
Giữa những năm tháng chiến tranh khốc liệt, cuốn sổ tay ấy không chỉ là vật ghi chép, mà còn là nơi người lính gửi gắm ước mơ về một ngày đất nước yên bình. Với thế hệ trẻ hôm nay, đó là lời nhắc nhở rằng niềm tin đôi khi bắt đầu từ những điều rất nhỏ, nhưng đủ mạnh để giúp con người vượt qua gian khổ.
2. Chiếc xuồng nhỏ trên dòng kênh lửa
Nhắc đến thời chiến, bà Sáu Đào – nguyên cán bộ giao liên – vẫn không quên những chuyến xuồng lặng lẽ trong đêm:
“Chèo xuồng phải né ánh đèn, né cả tiếng động. Có lúc địch bắn phá dữ, chỉ biết cúi đầu mà chèo tiếp.”
Những dòng kênh hiền hòa của Long Mỹ hôm nay từng là tuyến giao liên chiến lược. Trên mặt nước ấy, bao chuyến xuồng nhỏ đã âm thầm vượt qua hiểm nguy, mang theo thư từ, thuốc men và mệnh lệnh quan trọng.
Những con người như bà Sáu đã biến sự quen thuộc của làng quê thành lợi thế, góp phần bảo vệ từng tấc đất quê hương bằng lòng dũng cảm, sự kiên cường và trí thông minh.
3. Bếp lửa hậu phương và những đêm không ngủ
Trong ký ức của bà Tám Nguyệt – người từng nuôi giấu cán bộ – chiến tranh gắn liền với những đêm bếp lửa đỏ hồng:
“Nấu cơm ban ngày, tối phải nấu thêm. Nghe động là giấu nồi, giấu gạo, chỉ sợ không kịp.”
Bếp lửa nơi hậu phương không chỉ để nấu ăn, mà còn là biểu tượng của sự sống, của niềm tin và sự chở che. Những người phụ nữ làng quê đã lặng thầm gánh vác trách nhiệm lớn lao, giữ cho mạch sống kháng chiến không bị đứt đoạn.
Không có tiếng súng, nhưng sự hy sinh ấy bền bỉ và thầm lặng, góp phần làm nên thắng lợi chung của dân tộc.
4. Tuổi trẻ Long Mỹ hôm nay – tiếp lửa trong thời bình
Sinh ra trong hòa bình, đoàn viên, thanh niên phường Long Mỹ không trải qua chiến tranh, nhưng được thừa hưởng trọn vẹn thành quả từ sự hy sinh của các thế hệ đi trước.
Những câu chuyện từ quá khứ giúp tuổi trẻ hôm nay hiểu rằng:
+ Hòa bình là điều không tự nhiên mà có
+ Tự do luôn gắn liền với trách nhiệm
+ Lòng biết ơn phải được thể hiện bằng hành động cụ thể
Từ các phong trào tình nguyện, xây dựng đô thị văn minh, chuyển đổi số, đến bảo vệ môi trường – mỗi việc làm hôm nay chính là cách tuổi trẻ Long Mỹ tiếp nối ngọn lửa truyền thống trong điều kiện mới.
5. Ký ức ở lại – để dẫn đường tương lai
“Miền ký ức” không chỉ là nơi lưu giữ chuyện xưa, mà còn là không gian giáo dục truyền thống đầy ý nghĩa cho thế hệ trẻ. Mỗi nhân vật, mỗi câu chuyện là một bài học sống động về lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và sự hy sinh.
Ngọn lửa của quá khứ vẫn cháy – không rực rỡ, không ồn ào – nhưng đủ ấm để soi sáng con đường phía trước.
Bởi ký ức không chỉ để nhớ.
Ký ức là để sống tốt hơn hôm nay và vững tin hơn vào ngày mai.


