Bài viết

Huỳnh Văn Tính

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA Chuyên mục “Miền ký ức” – Đoàn phường Long Mỹ

Cần Thơ15/01/2026Phan Thị Bích Trâm (Đoàn phường Long Mỹ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Chuyên mục “Miền ký ức” – Đoàn phường Long Mỹ

Có những ngày tháng đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, nhưng mỗi khi nhắc đến, lòng ta lại như nghe thấy tiếng đất trời vọng về những âm thanh của một thời hoa lửa. Đó là tiếng súng, tiếng máy bay gầm rú, nhưng cũng là tiếng của niềm tin, của lý tưởng, của những trái tim trẻ không bao giờ chịu khuất phục.

Hôm nay, dưới lăng kính sáng tạo của thế hệ trẻ phường Long Mỹ, chúng tôi xin kể lại một mảnh ghép ký ức – câu chuyện không chỉ được nghe từ những trang sử, mà từ chính lời kể của các chú, các bác, những nhân chứng sống từng đi qua cuộc chiến.

1. Lá thư gửi từ chiến hào năm ấy

Bác Năm Tính, một cựu chiến binh sống ở khu vực Long Thạnh, năm nay đã gần 80 tuổi. Bác kể rằng trong suốt những tháng ngày chiến đấu ở chiến trường miền Đông, điều níu giữ tinh thần người lính trẻ chính là… những lá thư.

Bằng giọng run run nhưng ánh mắt vẫn sáng, bác nhớ lại:

“Hồi đó đâu có điện thoại, cũng chẳng có hình ảnh để nhìn nhau. Chỉ một lá thư mỏng mà tụi tui đọc hoài, thuộc nằm lòng. Có bữa hành quân xuyên rừng, thư ướt mưa, mực nhòe hết, nhưng vẫn giữ như báu vật.”

Tôi – người trẻ của hôm nay – nghe mà lặng người. Giữa thời bình đầy tiện nghi, đôi khi chỉ vì một tin nhắn trả lời chậm mà ta đã thấy khó chịu. Vậy mà ngày xưa, chỉ một lá thư mực tím đã đủ để nuôi dưỡng niềm tin, để người lính bước tiếp giữa ranh giới sống – chết.

2. Những đôi dép cao su và hành trình không lùi bước

Bác Sáu Thương, nguyên du kích xã, kể rằng ngày ấy ai cũng có “đôi dép huyền thoại”.

“Dép đứt quai, tụi tui lấy dây rừng cột lại. Mòn đế thì lật ngược mang tiếp để đánh dấu đường cho địch sai lối.”

Một câu nói tưởng như bình dị, nhưng với chúng tôi – thế hệ trẻ – đó là cả một bài học lớn về ý chí và trí tuệ Việt Nam. Chỉ bằng những vật liệu đơn sơ nhất, cha anh đã tạo nên những chiến lược khiến đối phương phải nể phục.

Nghe kể xong, tôi nhìn xuống đôi giày thể thao mình đang mang. Bỗng thấy nhẹ bẫng mà cũng thấy… nặng trĩu.

3. Người mẹ ở hậu phương và bếp lửa không bao giờ tắt

Trong một lần đến thăm gia đình có công, tôi được nghe bà Tư Lành kể chuyện thời nuôi giấu cán bộ:

“Có đêm tụi nó hành quân về ghé nhà, tao chỉ kịp kho cá mặn, nấu nồi cơm lớn. Ăn xong là đi liền. Mà lòng thì cứ cầu Trời Phật phù hộ cho tụi nó bình an.”

Bà nói rằng điều bà mong nhất không phải huân chương hay ghi nhận gì, chỉ cần "tụi nhỏ" trở về. Những người mẹ như bà đã góp phần nuôi lớn cả một thế hệ anh hùng bằng chính sự hy sinh thầm lặng.

Lắng nghe, tôi hiểu thêm rằng chiến tranh không chỉ có những trận đánh. Chiến tranh còn có những bếp lửa, những giọt nước mắt phía sau cánh cửa chòi lá, những trái tim âm thầm mà kiên cường không kém gì người trên mặt trận.

4. Thế hệ trẻ hôm nay – viết tiếp câu chuyện thời hoa lửa

Chúng tôi – đoàn viên, thanh niên phường Long Mỹ – sinh ra và lớn lên trong hòa bình. Không ai còn phải khoác áo lính, mang dép cao su hay giấu thư trong ngực áo. Nhưng mỗi lần được nghe những câu chuyện ấy, tôi như cảm thấy có một sợi dây vô hình nối thời trẻ của cha anh với tuổi trẻ của chúng tôi hôm nay.

Đó là trách nhiệm.

Là lòng biết ơn.

Là lời nhắc nhở về việc sống sao cho xứng đáng.

Và bằng cách của mình – qua hoạt động tình nguyện, qua những mô hình chuyển đổi số, qua việc học tập, cống hiến và sáng tạo – chúng tôi đang viết tiếp “câu chuyện thời hoa lửa” bằng sắc màu của thời bình.

5. Miền ký ức – không chỉ để nhớ, mà để soi đường

“Miền ký ức” không chỉ là chuyên mục để kể lại chuyện xưa. Đó là nơi để người trẻ soi mình, để nhắc rằng hôm nay ta có gì – và vì sao ta có được.

Mỗi câu chuyện, mỗi nhân vật, mỗi kỷ vật… như một ngọn nến tiếp lửa cho hành trình phía trước.

Bởi ký ức không nằm lại trong quá khứ.

Ký ức sống trong cách ta hành động ở hiện tại.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn