Khắc Tinh Của Những Bầy Sói Thép
Câu chuyện về Anh hùng Trịnh Tố Tâm — người chiến sĩ dùng sự mưu trí, dũng cảm biến những quả bom thối, bom nổ chậm của địch thành những quả "mìn tự chế" thần kỳ, bẻ gãy hàng chục trận càn quét bằng xe tăng của quân thù.
Vào những năm cuối thập niên 1960, chiến trường Quảng Trị – Thừa Thiên trở thành một túi bom khổng lồ. Địch cậy có xe tăng bọc thép hầm hố, hỏa lực mạnh nên liên tục mở các cuộc hành quân càn quét vào các vùng căn cứ của ta. Để đối phó với những "bầy sói thép" này, quân và dân ta đã có những cách đánh vô cùng độc đáo, trong đó có lối đánh mìn xuất quỷ nhập thần của một người chiến sĩ trẻ quê Hà Tây (nay là Hà Nội). Anh là Trịnh Tố Tâm.
Nhập ngũ năm 1965 khi mới 20 tuổi, Trịnh Tố Tâm sớm bộc lộ sự thông minh, gan dạ hiếm có. Giữa chiến trường thiếu thốn vũ khí đánh xe tăng, anh đã nảy ra một ý tưởng táo bạo: Đi gom những quả bom nổ chậm, bom xịt của địch, tháo lấy thuốc nổ rồi chế tạo thành những quả mìn tự chế để đánh lại chính chúng.
Việc gỡ bom để lấy thuốc nổ là một công việc đánh cược với tử thần bằng từng tích tắc. Chỉ cần một cái run tay, một sơ suất nhỏ trong lúc tháo ngòi nổ là cả khối thép sẽ nổ tung. Thế nhưng, với đôi bàn tay tài hoa và cái đầu lạnh, Trịnh Tố Tâm đã gỡ thành công hàng trăm quả bom, thu về hàng tấn thuốc nổ để phân phát cho toàn đơn vị chế mìn.
Mùa hè năm 1967, quân Mỹ mở trận càn lớn lên cao điểm 241, điều động hàng chục xe bọc thép hòng nghiền nát tuyến phòng thủ của ta. Nhận lệnh chặn đứng mũi tiến công này, Trịnh Tố Tâm cùng tổ chiến đấu âm thầm bò ra sát đường lộ ngay trong đêm. Anh trực tiếp dùng tay trần cào từng vốc đất đá, đặt những quả mìn tự chế nặng hàng chục ký xuống lòng đường, rồi khéo léo ngụy trang lại như cũ sao cho ngay cả những chiếc máy dò mìn hiện đại nhất của Mỹ cũng không thể phát hiện.
Sáng hôm sau, đoàn xe bọc thép của địch rầm rộ tiến vào. Chiếc xe đi đầu — một chiếc xe tăng hạng nặng hung hãn — vừa chạm bánh vào đúng vị trí ngụy trang.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, xé toạc màn sương sớm. Chiếc xe tăng nặng hàng chục tấn bị sức nổ hất tung lên trời, lật nhào và bốc cháy đùn đùn. Thấy xe đi đầu bị diệt, cả đội hình phía sau hoảng loạn khựng lại. Đúng lúc đó, từ các hốc đá, Trịnh Tố Tâm giật dây nổ cho loạt mìn định hướng tiếp theo. Tiếng nổ liên hoàn chát chúa vang lên, thêm hai chiếc xe bọc thép nữa biến thành những đống sắt vụn.
Bị tấn công bất ngờ và mất mát nặng nề, quân địch điên cuồng xả súng, gọi máy bay ném bom dữ dội xuống trận địa của ta. Một mảnh bom găm trúng đùi khiến Trịnh Tố Tâm ngã gục. Đồng đội muốn cõng anh rút lui, nhưng anh kiên quyết lắc đầu, tay vẫn ghì chặt hộp kíp nổ dự phòng, dõng dạc bảo:
"Cứ để tôi ở lại! Tôi thuộc từng vị trí đặt mìn. Chỉ cần bọn chúng dám tiến lên một bước nữa, tôi sẽ cho chúng bay xác!"
Giữa lằn ranh sinh tử, người thương binh ấy vẫn bình tĩnh quan sát. Khi toán lính Mỹ dắt tay nhau định bò lên kéo xác đồng đội, anh lạnh lùng bấm nút quả mìn cuối cùng. Tiếng nổ vang lên tiễn biệt những kẻ xâm lược, bẻ gãy hoàn toàn trận càn của địch.
Trong suốt những năm tháng chiến đấu, Trịnh Tố Tâm đã tham gia và chỉ huy hơn 50 trận đánh, tự tay đánh sập hàng chục xe cơ giới và loại khỏi vòng chiến đấu hàng trăm tên địch. Anh đã được tặng thưởng nhiều huân chương cao quý và danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân khi tuổi đời còn rất trẻ.
Người chiến sĩ ấy đã sống và chiến đấu như một đóa hoa lửa rực rỡ, chứng minh rằng: Trí tuệ và lòng dũng cảm của con người Việt Nam luôn là thứ vũ khí tối tân nhất, có thể khuất phục bất kỳ phương tiện chiến tranh hiện đại nào.



