Anh hùng Lực lượng vũ trang

KHẨU LỆNH GIỮA LỬA ĐẠN

Nguyễn Viết Xuân, sinh năm 1934 tại huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, Nguyễn Viết Xuân lớn lên trong bối cảnh đất nước còn chìm trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Tuổi thơ của ông gắn với làng quê Bắc Bộ – nơi người dân vừa sản xuất vừa nuôi giấu cán bộ, nơi tiếng bom đạn không phải điều xa lạ. Chính môi trường ấy đã hun đúc trong ông ý chí sớm giác ngộ cách mạng.

Cần Thơ26/02/2026Huỳnh Thị Trường An (Đoàn xã Hòa An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

KHẨU LỆNH GIỮA LỬA ĐẠN

Nguyễn Viết Xuân, sinh năm 1934 tại huyện Vĩnh Tường, tỉnh Vĩnh Phúc, Nguyễn Viết Xuân lớn lên trong bối cảnh đất nước còn chìm trong cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp. Tuổi thơ của ông gắn với làng quê Bắc Bộ – nơi người dân vừa sản xuất vừa nuôi giấu cán bộ, nơi tiếng bom đạn không phải điều xa lạ. Chính môi trường ấy đã hun đúc trong ông ý chí sớm giác ngộ cách mạng.

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954, đất nước tạm thời chia cắt hai miền. Miền Bắc bước vào thời kỳ xây dựng chủ nghĩa xã hội, đồng thời chi viện cho miền Nam. Nguyễn Viết Xuân gia nhập quân đội, trở thành cán bộ chính trị của đơn vị pháo binh. Ông không chỉ là người cầm súng mà còn là người truyền lửa tinh thần cho chiến sĩ.

Ngày 18/11/1964, trong một trận chiến ác liệt tại chiến trường miền Nam, đơn vị của ông bị máy bay Mỹ oanh kích dữ dội. Bom nổ liên hồi, đất đá tung lên, nhiều chiến sĩ hy sinh hoặc bị thương. Giữa khói lửa, ông vẫn bình tĩnh chỉ huy, động viên đồng đội giữ vững trận địa. Khi thấy hỏa lực ta chững lại vì thương vong và sức ép quá lớn, ông hô vang khẩu lệnh: “Nhằm thẳng quân thù mà bắn!”

Câu nói ấy không chỉ là mệnh lệnh quân sự. Nó là lời khẳng định ý chí, là sự tập trung toàn bộ tinh thần vào mục tiêu duy nhất: không lùi bước. Đơn vị tiếp tục chiến đấu quyết liệt. Trong trận đánh ấy, ông anh dũng hy sinh khi mới 30 tuổi.

Sau đó, ông được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Tên ông được đặt cho nhiều trường học, con đường trên khắp cả nước. Câu nói của ông trở thành biểu tượng trong giáo dục truyền thống quân đội.

Điều khiến người ta kính trọng không chỉ là khẩu lệnh vang dội giữa chiến trường, mà là cả quá trình trưởng thành của một con người từ cậu bé làng quê đến người cán bộ vững vàng giữa bom đạn. Ông không tìm kiếm sự nổi tiếng. Ông chỉ làm tròn trách nhiệm của một người lính.

Lịch sử thường được viết bằng những sự kiện lớn, nhưng được làm nên bởi những con người cụ thể. Nguyễn Viết Xuân là một trong những con người như thế – một đời ngắn ngủi nhưng để lại dư âm dài lâu. Và trong thời bình hôm nay, lời hô năm xưa nhắc chúng ta về sự tập trung, bản lĩnh và trách nhiệm khi đối diện với bất kỳ thử thách nào của cuộc sống.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KHẨU LỆNH GIỮA LỬA ĐẠN | Câu chuyện thời hoa lửa