Thân nhân liệt sĩ, người có công

Khẩu pháo vượt dốc đá - CĐ Phú Quý

Hà Tĩnh11/04/2026Nguyễn Thị Song (chi đoàn Phú Quý)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Tôi vẫn nhớ như in những ngày ấy…” — Đặng Văn Việt chậm rãi kể, ánh mắt xa xăm như đang trở lại những năm tháng khói lửa của Chiến dịch Biên giới 1950.

“Khi đó, đơn vị chúng tôi nhận nhiệm vụ đưa pháo vào trận địa ở Cao Bằng. Nghe thì đơn giản, nhưng thực tế… là một thử thách không tưởng.”

Ông dừng lại một chút, rồi tiếp tục:

“Mỗi khẩu pháo nặng hàng tấn. Không xe, không máy — tất cả đều bằng sức người. Những con dốc dựng đứng, đất trơn như mỡ, có đoạn chỉ cần trượt chân là có thể rơi xuống vực sâu.”

“Tôi còn nhớ có ngày, cả đơn vị phải đứng lại hàng giờ chỉ để tìm cách đưa pháo qua một đoạn dốc. Dây kéo căng đến mức chúng tôi chỉ sợ nó đứt. Ai nấy mồ hôi nhễ nhại, tay chân rã rời… nhưng không một ai nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.”

Giọng ông trầm xuống khi nhắc đến một khoảnh khắc nguy hiểm:

“Có lần, khẩu pháo bất ngờ trượt xuống. Tất cả chúng tôi lao vào giữ. Người thì bám dây, người thì chèn bánh. Có đồng chí ngã xuống, có người bị trầy xước, nhưng không ai buông tay. Lúc đó, trong đầu chúng tôi chỉ có một ý nghĩ: phải giữ bằng được khẩu pháo.”

Ông mỉm cười nhẹ:

“Nhưng điều tôi nhớ nhất… không phải là những gian khổ ấy. Mà là tinh thần của anh em. Không ai đứng ngoài. Tất cả cùng nhau kéo, cùng nhau giữ. Chính sự đoàn kết ấy đã giúp chúng tôi vượt qua mọi khó khăn.”

Sau nhiều ngày đêm gian nan, những khẩu pháo cuối cùng cũng được đưa vào vị trí.

“Khi nghe tiếng pháo nổ,” ông nói, “tôi thấy mọi mệt mỏi đều tan biến. Chúng tôi hiểu rằng, từng giọt mồ hôi mình đổ xuống trên dốc đá… đều có ý nghĩa.”

Câu chuyện khép lại, nhưng dư âm vẫn còn đó — như một minh chứng sống động cho ý chí, lòng dũng cảm và sức mạnh đoàn kết của con người Việt Nam trong những năm tháng “thời hoa lửa”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn