Khẩu pháo vượt dốc đá-NDC (2)
Trong những ngày chuẩn bị cho Chiến dịch Biên giới 1950, không chỉ có những người chỉ huy như Đặng Văn Việt, mà còn rất nhiều chiến sĩ bình dị từ các địa phương, trong đó có Hà Tĩnh, đã trực tiếp tham gia kéo pháo vượt núi.
Trong những ngày chuẩn bị cho Chiến dịch Biên giới 1950, không chỉ có những người chỉ huy như Đặng Văn Việt, mà còn rất nhiều chiến sĩ bình dị từ các địa phương, trong đó có Hà Tĩnh, đã trực tiếp tham gia kéo pháo vượt núi.
Một nhân chứng quê ở Hà Tĩnh – ông Nguyễn Văn H., sau này kể lại rằng khi ấy ông mới ngoài 20 tuổi, được điều vào đơn vị pháo binh làm nhiệm vụ kéo pháo.
Ông nhớ rõ những ngày mưa rừng xối xả ở Cao Bằng. Đất nhão ra như bùn, mỗi bước chân lún sâu, trơn trượt. Đôi khi cả chục người phải ghì dây để giữ pháo không tụt dốc. Có đoạn dốc dựng đứng, họ phải chặt cây làm chèn, từng chút một đưa pháo tiến lên.
Ông kể lại một khoảnh khắc không thể quên:
“Có lần pháo tuột dây, trôi ngược xuống. Anh em chúng tôi lao vào giữ. Người thì ôm bánh pháo, người thì ghì dây. Có người ngã, trầy xước khắp người, nhưng không ai buông tay. Lúc đó chỉ nghĩ: còn pháo là còn đánh được giặc.”
Điều khiến ông xúc động nhất, theo lời kể, là tình đồng đội. Những người lính đến từ nhiều vùng quê khác nhau, nhưng khi vào trận thì sống chết có nhau. Người yếu được đỡ, người bị thương được chia phần việc, không ai bị bỏ lại phía sau.
Sau này, khi trở về quê hương Hà Tĩnh, ông thường kể lại câu chuyện ấy cho con cháu nghe, không phải để nói về gian khổ, mà để nhắc về một thời mà con người sống vì nhau, vì nhiệm vụ chung.



